Truyện cười học đường

Truyện cười học đường
Nguồn: DocTruyenMienPhi.Net

– Đy trễ

Đã vào tiết học, keli lúc này mới bước vào cổng trường. bác bảo vệ kêu lại và hỏi:

– Tại sao con đi trễ?

Keli:

– Ước mơ của con là làm thầy hiệu trưởng

Bảo vệ:

– Tôi hỏi tại sao lại đi trễ mà?

Keli:

– Vậy bác khi nào thấy thầy hiệu trưởng đi sớm chăng????
-Lý sự sinh viên nghèo

Một chàng sinh viên nghèo đói bụng quá không biết làm thế nào, túng làm liều chui vào một quán nước:

– Cho tôi một cái bánh giò.

– Có ngay! Chủ quán bê ra 1 cái bánh giò.

– Bánh bao thì giá cả thế nào?

– Như bánh giò.

– Thế thì đổi cho 1 cái bánh bao.

Chàng ăn xong cái bánh bao đứng dậy đi về.

– Ơ kìa! không trả tiền à?

– Tiền nào????

– Tiền bánh bao.

– Nhưng tôi đổi bằng bánh giò rồi cơ mà.

– Nhưng đã trả tiền bánh giò đâu

– Ơ hay! nhà chị buồn cười thật, Bánh giò nhà chị vẫn ở nguyên kia, tôi có ăn đâu mà bảo trả tiền.
-Xe 4 bánh

SV1 gặp bạn là SV2 đang chạy xe máy đi học.

SV1 : Thời đại ngày nay SV mà còn chạy xe máy đi học.

SV2 ngạc nhiên hỏi lại : Thế mày đi bằng gì.

SV1 : Tao ấy à ? Phải ô tô 4 bánh trở lên mà còn tài xế đưa rước nữa chứ.

SV2 : Vậy à. Mày làm gì mà sang thế. Thế mày đi xe hiệu gì ?

SV1 : Vừa nói vừa co giò chạy “Nào ta cùng Buýt”
-Ai là kẻ ngốc

A hỏi B:

A: Theo cậu thì người như thế nào bị gọi là kẻ ngốc?

B: Là người cố gắng diễn đạt điều mình muốn nói nhưng người khác không hiểu. Cậu có hiểu không?
A: KHÔNG!!!
-Nhắn tin

Đen: Ê mày, mai nhớ đem trả tao cuốn truyện

Nâu: Ờ. Mà tao hay quên. Mày nhắn tin nhắc tao đi!

Đen: Cũng được. Khoảng mấy giờ?

Nâu: 2 giờ chiều!

Đen: Ok. Vậy 1 giờ chiều mai mày nhắn tin nhắc tao nhắn mày nha 😀

Nâu: (bức tai bức tóc)
-Thay đổi lịch sử

Trong giờ Sử, cô thấy Bư đang nói chuyện.

– Bư, em hãy cho cô biết: Ai là người làm thay đổi bộ mặt lịch sử Việt Nam ở giai đoạn Trịnh – Nguyễn suy vong.

– Thưa… nhà viết sử
-Ai tìm ra châu Mỹ

Trong giờ địa lý, thầy giáo gọi Hà:

– Em hãy chỉ đâu là châu Mỹ?

– Thưa thầy, đây ạ! – Hà chỉ trên bản đò.

– Tốt lắm! Nào, thế bây giờ trò Bi hãy nói cho thầy biết ai đã có công tìm ra châu Mỹ?

– Thưa thầy, bạn Hà.
-Hiện tượng

Trong giờ học vật lý cô giáo hỏi học sinh :

– cô: các em cho cô biết hiện tuợng gì xảy ra khi cô ném cuc đá xuông hồ? (ý nói hiện tượng sóng)

– Tèo nhanh nhảu: thưa cô cục đá sẽ…lặn ạ!

– cô: ><
-Ai đúng?

Trong cuộc thi đố em, ngoài những câu hỏi về văn hóa còn có các câu hỏi về kiến thức. Giáo viên điều khiển chương trình chậm rãi bốc câu hỏi lên đọc:

– Theo em, người Việt Nam đầu tiên bay vào không gian là ai?

– Re…eeng! Re…eeng!

– Mời đội A.

– Thưa thầy, đó là Từ Thức lên không gian và đã lạc động Thiên Tai…

– Mời đội B.

– Thưa thầy, đó là Thánh Giống cưỡi ngựa bay trước ạ.

Bư đứng bên ngoài bổ sung:

– Trật lất, đó là chú Cuội đã bay lên cung trăng ngồi ôm gốc đa lâu lắm rồi chứ bộ!

Người điều khiển chương trình ???
-Ai không hiểu ai?

Ba: Tại sao con lại điểm xấu? Con có hiểu câu hỏi của thầy giáo không?

Con: Dạ có ạ! Nhưng thầy giáo lại không hiểu câu trả lời của con.
-Thi vấn đáp

Một sinh viên phải trả thi trong hội đồng. Giáo sư hỏi:

– Các-mác mất năm nào?

– Các-mác đã mất! Một phút mặc niệm để tưởng nhớ đến Người!

Cả hội đồng đứng dậy tưởng niệm một phút. Giáo sư hỏi tiếp:

– Lê-nin mất năm nào?

– Lê-nin mất, nhưng sự nghiệp của Người vẫn còn sống mãi. Ðể tưởng nhớ người lãnh đạo vĩ đại của giai cấp Cộng sản, 5 phút mặc niệm bắt đầu.

Cả hội đồng đứng dậy, mặc niệm. Giáo sư thì thầm với hội đồng:

– Thôi cho nó 3 (*) điểm đi, không nó bảo chúng ta hát “Quốc tế ca” thì chẳng có ai ở đây thuộc lời đâu! (Truyen cuoi từ: truyencuoi.thehe9x.mobi)
-Việc học

Lúc bé, nghỉ học là chuyện lạ. Lớn lên mới biết, chuyện lạ là đi học.

Lúc bé, tưởng đến trường là phải học. Lớn lên mới biết, đến trường còn được ngủ.

Lúc bé, tưởng thi xong là hết. Lớn lên mới biết , sau thi còn có thi lại.

Lúc bé , tưởng điểm 10 mới là giỏi. Lớn lên mới biết, chỉ 5 thôi đã quý lắm rồi.

Lúc bé, tưởng càng học càng giỏi….

Lớn lên mới biết, càng học càng ngu
-Chỉ còn một mình

Tí: Bố ơi! Thầy hỏi 1 câu, cả lớp chỉ có mình con trả lời được đó bố!
– Bố: Con giỏi quá! Thế thầy hỏi câu gì?
– Tí: Dạ, thầy hỏi: “Ai dám lấy cây bút của tôi, mau trả!”
-Không quen

– Thầy: Em có biết tác giả “truyện Kiều” là ai không?
– Tèo: Dạ, không ạ!
– Thầy: Em có biết Nguyễn Du là ai không?
– Tèo: Dạ, em không quen bạn ấy ạ!
-Ao nào?

– Ông nô: thưa thầy
– Thầy: chuyện gì ?
– Ông nô: Thằng con của thầy rớt xuống ao!
– Thầy: Ao nào? Ao nhỏ hay ao lớn?
– Ông nô: Ao nhỏ ạ
– Thầy: thế thì không sao . ao nhỏ không có cá. May là nó không rơi xuống ao có cá…sợ chết cá của tao!
-Thích nhìn

– Lan: Chết rồi Nga ơi. Hình như thằng Hùng nó thích tớ hay sao ý!
– Nga: Sao bạn biết?
– Lan: Trong giờ nó cứ hay nhìn sang tớ.
– Nga: Thật à ? Vậy thì hay quá!
– Lan: Nhưng nó chỉ nhìn trong giờ kiểm tra thôi.
– Nga: (rầm)
-Bao nhiêu lần?

Giờ học, thấy Nam ngủ gật.
– Cô: Cô có 1 sợi dây, cô muốn chia thành 2 đoạn, hỏi cô phải cắt mấy lần?
– Nam: Thưa cô, em không biết ạ!
– Cô: trời! Dễ thế mà em không biết sao?
– Nam: Vì em không biết rằng con dao để cắt cùn hay bén nữa…
-Biển

Trong giờ địa lý , thấy Tí ngồi không chú ý bài
– Cô giáo: Tí! Hãy cho cô biết biển là gì?
– Tí (giật mình): Thưa cô! “Biển” là bài thơ của Xuân Diệu ạ!
– Cô giáo: ?!?
-Phải làm gì?

Trong giờ khoa học, cô giáo hỏi Tí:
– Tí, em hãy cho cô biết mùa lạnh ta phải làm gì?
– Tí đang lung bùng ngủ, giật mình đứng dậy: Thưa cô, mùa lạnh ta phải nổi da gà ạ!
– Cô giáo: ?!?
-Di tích hóa thạch

Trong giờ họ Lịch sử, tèo đang lim dim ngủ.

Cô giáo gọi: Tèo, em hãy cho cô biết một di tích hóa thạch của nước ta.

– Tèo ú ớ đứng dậy: Thưa cô, đó là …nàng Tô Thị ạ!
-Cảnh giác

– Tại sao một con ngựa đau cả đàn ngựa lại không ăn cỏ?
– Thưa cô vì đàn ngựa cảnh giác ạ.
– Nghĩa là sao?
– Thưa cô, đàn ngựa sợ ngộ độc thực phẩm!
– ?!
-Dụng cụ ý tế

Cô giáo dặn học sinh:

– Ngày mai các em đem tới lớp một đồ dùng có liên quan đến bảo vệ sức khoẻ.

– Hôm sau, nhất loạt các học sinh đều mang mỗi người một đồ vật.

– Tuấn, em đem gì tới?

– Thưa cô, em mang băng gạc dùng để băng vết thương ạ.

– Tốt lắm. Thế còn Tèo, em mang gì nào?

– Thưa cô, lọ ê-te dùng để rửa sạch vết thương ạ.

– Tý, em mang cái gì kia?

– Dạ, bình ôxy ạ?

– Em lấy ở đâu ra vậy?

– Dạ, của bà em.

– Thế bà nói gì khi em mang bình đi?

– Dạ, bà chỉ thở dài và phều phào nói: “Không được mang đi”.
-Chỉ lặp lại mà thôi

Một nhà văn trẻ than thở với bạn:

– Lão Y. thật là tệ, sau khi phê bình từng câu, từng chữ trong cuốn truyện của tớ, ông ta kết luận tớ là kẻ bất tài!

– Cậu đừng để ý đến ông ta làm gì, người ta vẫn bảo ông ta là con vẹt, chỉ chuyên lặp lại lời thiên hạ thôi mà.
-Người mẫu chạy mất

Cô giáo gọi Thomas đứng lên khiển trách:

– Bài văn tả con chó của em chữ rất xấu, giấy bẩn và chưa làm xong, tại sao vậy?

– Thưa cô, em đã cố gắng ghì nó lại để tả, nhưng được một nửa thì nó cắn em và chạy mất ạ!
-Cô giáo xinh nhưng không biết gì hết

Lần đầu tiên đến trường, Tomy khoe với bố mẹ:

– Cô giáo con xinh lắm ạ.

– Thế cô dạy con những gì?

– Cô chẳng biết gì hết, chỉ luôn miệng hỏi: Ai nói cho cô biết nào?
-Ham cá độ quá

Phụ huynh lo lắng đề nghị thầy hiệu trưởng răn đe để con mình chừa cái thói ham cá độ. Tuần sau, có cú điện thoại cho ông bố:

– Tôi vừa dạy cho thằng nhóc một bài học đắt giá về cá độ rồi đấy!

– A, thầy làm tôi tò mò quá!

– Hôm nay, nó dám bảo bộ râu của tôi là giả, tôi ra giá 5 bảng, cu cậu cắn câu ngay.

– Nó có đòi kiểm tra râu của ông không?

– Tôi cho nó giật thoải mái, sau đó phải tòi ra 5 bảng, chắc là cu cậu cạch đến già!

– Thôi chết rồi! Sáng nay nó cá 10 bảng với tôi là sẽ tìm được cách giật râu của ông!
-Tiếc

Tại một kỳ thi của trường Y, giáo sư hỏi một sinh viên:

– Với loại thuốc này anh sẽ cho bệnh nhân uống với liều lượng bao nhiêu

– Dạ, ba thìa ạ.

– Sau vài phút thấy thầy im lặng, thí sinh nọ dè dặt hỏi: Thưa giáo sư, em muốn trả lời lại.

– Ông giáo sư nhìn đồng hồ rồi nói: Tôi rất lấy làm tiếc, bệnh nhân đó đã tắt thở.
-Bố than phiền về cô

Cô giáo bảo Tèo:

– Em học lười thì chỉ làm khổ bố mẹ thôi.

– Bố em lại bảo rằng, chính cô mới làm bố khổ, phải suy tư nhiều và thỉnh thoảng còn mất ngủ.

– Thoáng đỏ mặt, cô giáo hỏi lại: Em không đùa đấy chứ? Em nói rõ hơn đi?

– Vâng ạ, vì cô cho nhiều bài tập về nhà quá, bố em làm không xuể.
-Bố mẹ nói chuyện thế nào?

Cô giáo hỏi học sinh:

– Đề bài là “cuộc trò chuyện của bố mẹ em”, tại sao em chỉ viết toàn lời của mẹ?

– Thưa cô, vì bố em chỉ gật đầu thôi ạ.
-Bình thường

A và B vừa ra khỏi phòng thi.
– A: Mày làm bài thế nào?
– B: Bình thường!
– A: “Bình thường” sao mặt bí xị vậy?
– B: Bởi vì bình thường của tao toàn điểm 1,2 ko à.
– A:!!!Hết biết
-Ước gì!

– Bố: Phiếu điểm của con đâu?
– Tí: Trước khi xem bố cho con 1 điều ước.
– Bố: Thế con ước gì?
– Tí: Ước gì khi xem xong phiếu điểm con không bị bố đánh!
– Bố: Hừ!!
-Miễn thi

Trước kỳ thi học kỳ
– Tí: Sao hôm nay mày buồn vậy?
– Tèo: Thầy bảo tao được miễn thi môn Tóan.
– Tí: Vậy thì vui chớ sao buồn?
– Tèo: Miễn thi là ko được thi đó.
– Tí: Trời!!
-Môi hở răng lạnh

– Thầy: Câu tục ngữ: “ Môi hở răng lạnh” này khuyên ta điều gì?
– Tèo nói ngay: Dạ, nó khuyên ta không nên cười vào mùa đông ạ!
– Thầy: Trời! (Truyen cuoi từ: truyencuoi.thehe9x.mobi)
-Bốc hơi

Trong giờ Hóa…
– Thầy: Em nào cho thầy biết, 1 miếng sắt, 1 miếng đồng lớn để ngoài trời thì có hiện tượng gì? Trong lúc đó…Quỷnh khò khò
– Thầy: Quỷnh! Dậy trả lời mau!
– Quỷnh: Thưa thầy, chúng sẽ bị bốc hơi vì bàn tay của các bà lượm đồng nát ạ!!!
-Tính từ

Trong giờ Văn, thầy đồ bảo Quỷnh:
– Thầy: Quỷnh! Em hãy đặt cho thầy 1 câu trong đó có tính từ!
– Quỷnh: Dạ! Thưa thầy là “Tính từ đầu năm đến nay em bị bốn con điểm 0” ạ!
– Thầy: Ừ ! (nổi giận). Bây giờ thêm một con nữa là 5 con!
– Quỷnh: Hu…hu!!!

Xếp hạng 0/5 (0 phiếu)

Cùng chuyên mục

Bình luận truyện: Truyện cười học đường