Tình yêu của mưa
loading...

Truyện Teen: Tình yêu của mưa
Cuối mùa xuân năm đó…

Những hạt mưa xuân cuối mùa, cùng với những cơn gió cứ phả thẳng vào mặt tôi như hắt những cốc nước đá vào mặt, hai bàn tay không có bao tay che chắn tím ngắt vì lạnh, nhưng tất cả đều không lạnh bằng lòng tôi hiện giờ. Chạy ngang qua nghĩa trang Thanh Tước, tôi liền nới lỏng tay ga, quay sang ngước nhìn, đã đi qua nơi này nhiều lần, giờ đây mới có dịp nhìn kỹ.

Một nghĩa trang nhìn từ ngoài đường vào trông thật đẹp, các ngôi mộ xây nhỏ gọn nằm ngay ngắn theo từng hàng, từng lối trên một ngọn đồi thấp, xen lẫn là những hàng Tùng cao đều và thẳng tắp, đối diện nghĩa trang, sang bên đường là hồ nước và công viên. Cuộc đời, khi kết thúc, nếu được yên nghỉ ở một nơi như thế này cũng thật có phúc. Tôi chợt nghĩ, nếu bây giờ mình đang nằm ở đây, liệu cô ấy có đau buồn hay hối hận? Nghĩ về người con gái đó, lòng tôi lại chợt đau nhói. Dừng xe, tạt vào quán nước ven đường, ngồi nhâm nhi ly nước chè nóng, tôi bồi hồi nhớ lại những kỹ niệm về mối tình đầu.

Ngày đó, 3 năm về trước – năm thứ 3 đại học, cũng trong một chiều mưa xuân cuối mùa, tôi và em đã chính thức trở thành người yêu của nhau. Dù cả hai vẫn chưa nói với nhau rằng chúng tôi là người yêu của nhau nhưng đứa nào cũng ngầm hiểu, nhất là với tôi, người ấy đã là người yêu của mình. Một nụ hôn vội vã, nhẹ nhàng và rất ngọt ngào đã nói thay cho tất cả.

Tôi yêu em từ năm lớp 11, hai đứa học ở 2 lớp bên cạnh nhau. Ban đầu tôi và em không hề biết nhau, chỉ vì một lần đi học về cả mấy lớp cùng nhau ùa xuống cầu thang, tôi vừa đi vừa mải nói chuyện với thằng bạn mà mà vô tình đẩy em vào góc tường, nhưng do đông người quá mà tôi cũng không đi tiếp được nên cứ dồn em vào góc như thế. Em dùng ngón trỏ đẩy nhẹ vào vai tôi, làm tôi quay lại. Trong phút chốc, tim tôi như ngừng đập, một cô bé nhỏ nhắn, da trắng, rất trắng nữa là đằng khác, tóc đen dài qua lưng, mặc bộ đồ đồng phục thể dục màu xanh đang nhìn tôi bằng đôi mắt đen và to tròn, đôi môi đỏ mấp máy như muốn nói với tôi một điều gì đó. Sau thoáng chốc ngỡ ngàng, tôi lý nhí nói lời xin lỗi và tránh ra để em đi.

Kể từ hôm đó, tôi tìm đủ mọi cách để tìm thông tin về em, qua một vài người bạn học lớp em tôi biết em tên Ngọc, học bình thường. Vì 2 lớp ngay sát nhau nên ngày nào đi học tôi cũng ngóng em, để vào lớp tôi phải đi qua lớp em nên lần nào đi ngang tôi cũng nhìn vào chỗ em ngồi. Tôi tìm đủ mọi cách để được nhìn em, từ giả vờ sang gặp mấy đứa bạn, mấy đứa mà chả bao giờ tôi hay giao lưu, chỉ là quen biết sơ sơ. Rồi tìm lý do để đi ngang lớp em để ngó vào nhìn em. Đôi khi em cũng bắt gặp ánh nhìn của tôi và lần nào em cũng e thẹn quay đi. Thời gian cứ thế trôi đi, tôi vẫn không có cách nào để gần gũi em hơn nữa, mặc dù chỉ nhìn em, tôi biết tôi đã yêu em.

Hè năm đó, cũng là mùa hè cuối cùng trước khi bước vào năm quan trọng nhất của đời học sinh nên tôi lại càng học hành chăm chỉ. Vội vàng ăn xong 4 bát cơm, tôi chạy ra rửa mặt rồi mượn xe máy của bố chạy đi học thêm Hóa. Bình thường tôi chỉ được đi xe đạp, chỉ riêng hôm nay bố tôi cho mượn xe máy. Một phần cũng vì hôm nay tôi đã đạp xe quá nhiều.

Sáng tôi học trên trường, dù là mùa hè nhưng lớp tôi là lớp chọn khối A của trường nên vẫn phải đi học, chiều tôi học thêm Toán và Lý. Môn Lý thì học từ 13h đến 14h30, môn Toán học từ 14h30 đến 16h mà vì học ở nhà các thầy, mỗi thầy lại cách nhau 7km nên tôi phải chạy như ngựa từ chỗ này sang chỗ kia cho không bị muộn quá nhiều. Giờ ngồi nghĩ lại, không hiểu thời đó ăn gì mà mình khỏe thế, đúng là tuổi 17 bẻ gẫy sừng trâu.

Tối nay 7h30 tôi lại đi học Hóa, hôm nay là buổi đầu tiên nên không thể đi muộn. Cũng may nhà tôi so với mặt bằng ở quê cũng khá nên có xe máy sớm, giờ đây tôi mới đỡ khổ cái thân. Chạy đến nhà cô giáo mới có 7h15, sớm quá, tôi không nghĩ đi xe máy nhanh thế. Tôi biết nhà cô có chó nên tắt máy từ đầu ngõ rồi rón rén dắt xe vào sân, cái ngõ nhà cô giáo cây cối rậm rạp, lại quanh co nên không biết con chó tôi vồ ra từ đâu, cứ dắt bộ cho chắc. Dắt xe vào đến sân, tôi trợn mắt đứng chết trân tại chỗ, em Hồng – con gái cô giáo đang đứng thay áo ngay giếng bên cạnh sân, vì em vừa chui đầu vào áo nên không nhìn thấy mình, người em lại quay ra sân nên mình nhìn trọn vẹn tất cả.

Hai bầu ngực của cô gái 16 trắng tinh bằng nửa cái bát úp vào, điểm trên đó là 2 núm vú nhỏ hồng làm tôi há mồm, đứng yên tại chỗ không nói được câu nào, cho đến khi em Hồng kéo được áo xuống, nhìn thấy tôi thì trợn mắt hét to như chuẩn bị bị tôi hấp diêm, không hiểu lúc đó tôi nghĩ gì hay vì quá hoảng hốt vì thấy em Hồng hét to quá mà tôi cũng thả xe ra rồi hét to không kém gì em Hồng. Hai đứa cứ đứng hét như thể thi xem ai hét to hơn, cho đến khi cô giáo chạy lên.

– Hai đứa chúng mày làm gì mà hét như cháy nhà thế.

Em Hồng chỉ tay vào tôi, định nói gì đó nhưng chưa nói thành lời, tôi nhân lúc em Hồng đang ấp úng liền nói:
– Thưa cô, em vào hơi bất ngờ nên chắc em Hồng sợ.

Hồng lúc này cũng đã bình tĩnh hơn nên cũng hiểu lỗi hoàn toàn do em ấy, nếu nói ra hết chắc lại bị mẹ mắng nên vùng vằng bỏ đi vào nhà. Cô giáo thấy thế cũng không tra vấn gì thêm, chỉ bảo tôi vào nhà đợi cô rồi cô lên nhà thay quần áo, chuẩn bị lên lớp.

Tôi ngồi vào bàn học rồi mà mặt vẫn đỏ, lần đầu tiên trong đời nhìn tận mắt bầu ngực của 1 cô gái. Có lẽ do nhà có 2 mẹ con, nghĩ rằng giờ này không có ai đến nhà nên em ấy ra ngoài giếng làm gì đó rồi đứng thay áo luôn. Mãi đến sau này, khi thân nhau như anh em, Hồng mới nói với tôi vì rửa bát xong bị ướt áo, tiện bên giếng có dây phơi nên lấy luôn áo để thay.

Tôi cứ cúi đầu bồi hồi và ám ảnh mãi với hình ảnh đôi vú em Hồng cho đến khi mọi người vào lớp đủ, ngước lên nhìn thì một bờ vai và mái tóc quen thuộc của Ngọc đang ngồi ngay bàn trước mặt. Và ngồi bên cạnh Ngọc không ai khác chính là em Hồng. Hồng học dưới tôi một lớp, có lẽ cô giáo muốn dạy trước kiến thức cho Hồng nên cho em học cùng. Nhưng bây giờ Hồng không làm tôi quan tâm nhiều bằng Ngọc.

Chưa bao giờ tôi được ngồi gần em đến thế, chưa bao giờ tôi ngửi được mùi hương trên cơ thể em như lúc này, mùi thơm nhẹ của dầu gội phảng phất chút mùi lá hương nhu làm tôi ngây ngất. Hôm nay em lại mặc áo mỏng hơn so với mọi ngày, có lẽ vì em nghĩ đi học buổi tối, lại ít người nên mặc thoải mái hơn. Hình ảnh dây áo lót, mùi hương từ mái tóc em, công thêm hình ảnh bầu ngực em Hồng, rồi em Hồng lại thỉnh thoảng liếc mắt nhìn tôi làm cả buổi tôi không sao tập trung được.

Kết thúc buổi học mà không được chữ nào vào đầu, nhưng trong lòng tôi vẫn có cái gì đó lâng lâng. Đi học về, tôi cố tình lấy xe thật chậm để đi cùng em vì tôi biết đường về nhà em và nhà tôi chung một đoạn ngắn. Thấy em lên xe, tôi đi thật chậm từ đằng sao để được nhìn thấy em. Mái tóc dài xõa ngang lưng gần đến mông, hai chân khép kín làm bờ mông tròn nhô ra đằng sau làm tôi lại càng rạo rực. Tôi cứ ngẩn ngơ đi theo em như thế cho đến khi em rẽ vào cửa nhà em, tôi dừng xe muốn nhìn em nốt những giây phút sau cùng, thấy em bước xuống, mở cửa. Nhưng cửa vừa mở thì một tiếng xoảng của cốc chén rơi vỡ làm em giật mình lùi lại.

Vừa nghe thấy âm thanh chát chúa đó, tôi còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì em như một phản xạ tự nhiên đã ngồi thụp xuống ngay bệ cửa rồi ôm mặt khóc nức nở. Tôi bỏ xe chạy lại gần vì nghĩ em bị cái gì văng vào người, nhưng ngay lúc đó tôi nghe tiếng quát của một người đàn ông:
– Cút hết chúng mày đi cho tao, tao là đồ ăn bám, để tao sống một mình.

Tôi hiểu ngay em khóc không vì vết đau bên ngoài mà vì vết đau từ trong lòng nên tôi lùi lại. Có lẽ cảnh này thường xuyên diễn ra ở nhà em nên em mới có cái phản xạ tự nhiên như thế, chỉ cần nghe tiếng động em đã biết việc gì đang xảy ra. Đứng từ xa nhìn em đau khổ mà tôi như đứng trên đống lửa, tôi thấy mình trở nên vô dụng vì không thể làm gì khác và cũng không đủ dũng cảm để làm gì khác. Tôi với em đến 2 chữ bạn bè còn chưa có, tên tôi chắc em cũng chưa biết thì làm sao tôi dám làm gì. Lặng đứng nhìn em cho đến khi em thôi khóc vào nhà một lúc thì tôi mới lững thững đi về.

Cũng như mọi hôm đi học thêm cả ngày, đêm nay tôi lại xác định không ngủ để giải quyết hết đống bài tập của cả thầy cô giáo và của cả tự tôi đề ra cho mình. Ngồi học bài mà tâm trạng cứ vẩn vơ, hết hình ảnh hiền dịu đáng yêu của em lại đến hình ảnh em đau khổ, rồi đâu đó lẫn vào tâm trí tôi là hình ảnh em Hồng.

Trước giờ tôi cứ thắc mắc sao ít khi thấy em cười, hôm nay tôi đã lờ mờ đoán được nguyên nhân, có lẽ vì gia đình em không êm ấm. Hơn ai hết, tôi là người hiểu rõ nhất con cái sẽ ra sao khi bố mẹ không hạnh phúc. Tôi cũng đã nhiều lần muốn tự tử vì bố mẹ tôi cãi nhau …

Bốn tuổi, giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya, tôi không thấy cả bố và mẹ nằm bên cạnh như mọi khi, chỉ nhìn thấy chiếc quạt trần vẫn quay nhẹ nhàng. Lồm cồm ngồi dậy định gọi mẹ thì tôi thấy mẹ ngồi ngoài màn, phía cuối chiếu đang nhìn tôi âu yếm. Tôi chui ra sà vào lòng mẹ, mẹ ôm tôi rồi khóc …

Lên lớp 5, mẹ hay mắng tôi, nhiều khi tôi không rõ lý do vì sao mình bị mắng, bố mẹ cũng cãi nhau thường xuyên hơn. Một hôm, trước khi đi học mẹ nói với tôi là có chuyện muốn nói, mẹ bảo chắc bố mẹ phải chia tay, tôi khóc và hỏi sao lại thế, mẹ buồn bã nhìn tôi và nói:
– Tại con đấy.

Đứa bé 10 tuổi như tôi làm sao hiểu được ý nghĩa sâu xa của lời mẹ nói, nhưng tôi cũng biết đau khổ tột cùng nếu vì tôi mà bố mẹ chia tay. Tôi càng khóc to, mẹ để tôi khóc rồi kể lại cho tôi câu chuyện 6 năm về trước. Hóa ra tôi giống đứa con trong chuyện “Người con giá Nam Xương” làm mẹ tôi bị hiểu nhầm, nhưng trong tâm trí tôi bây giờ không thể nhớ được 6 năm về trước tôi đã nói gì với bố, song tôi tin rằng mẹ không bao giờ là người như thế, nhưng ngày đó và cho đến tận bây giờ tôi cũng không thể nhớ lại chuyện cũ để minh oan cho mẹ.

Từ ngày biết chuyện, mỗi lần bố mẹ cãi nhau thì tôi trở thành trung tâm. Trước đây, khi tôi chưa biết, mọi người còn tránh đề cập, nhưng giờ chẳng ai cần phải giấu tôi nữa, bố mẹ, anh chị, rồi cả bác tôi cũng đều nói tại tôi mà gia đình tôi tan nát, tại tôi mà bố mẹ tôi tan vỡ. Cứ mỗi khi bố mẹ cãi nhau tôi lại bỏ đi, tôi tìm đến sườn đê, nơi con sông quê tôi đổ ra biển. Tôi ngồi đó khóc một mình và nghĩ đến chuyện tự tử. Có lần tôi đã nằm trên sườn đê rồi thả lăn người xuống sông nhưng tôi chỉ đập đầu vào đá mà ngất đi chứ không rơi xuống nước để chết được.

Tỉnh dậy tôi vừa đói vừa đau nhưng cũng không muốn về nhà, tôi lang thang theo đường lên QL1, tôi nghĩ rằng nếu không chết được thì cũng phải ra đi, tôi không thể chịu được nếu tiếp tục bị hành hạ như một kẻ phạm tội.

Đang miên man với những ký ức gần mười năm trước, tôi chợt bừng tỉnh bởi những ồn ào vì mấy người đi chợ ngang qua nhà tôi. Tôi vội đóng lại sách vở rồi chuẩn bị lên trường. Từ ngày được vào cái lớp chọn của trường huyện này, tôi lao vào học như trâu như bò. Nắng mưa, ngày hè hay trong năm học, thứ 7 hay các thứ khác tôi vẫn thế, ngày 2 buổi đến trường hoặc đi học thêm, tối về hôm nào mệt cũng 1 giờ sáng mới đi ngủ.

Quyết tâm của tôi là phải học giỏi nhất lớp, trước đây là để cho bố mẹ tôi vui lòng, bây giờ tôi còn một động lực khác: Ngọc. Mới hơn 6h sáng mà ánh nắng đã chói chang, tôi gồng người trên con xe Cào Cào một mình đạp lên trường, trong đầu tôi chỉ nghĩ đến em, tôi tự hỏi, không biết hôm nay em có đi học không? Đêm qua không biết em có ngủ được không? … Rất nhiều câu hỏi hiện lên trong tôi. Tôi chỉ lo em sẽ vì gia đình mà đau khổ như trước đây tôi từng nếm trải.

Tình yêu đơn phương của tôi cứ nhẹ nhàng và bình lặng trôi qua theo ngày tháng tuổi học trò, tình yêu đối với tôi như là một động lực, như một cái neo với quá khứ của tôi, vì tôi thấy hình ảnh gia đình em trong gia đình tôi trước kia, tôi yêu em không chỉ vì những ấn tượng đẹp đẽ ban đầu mà còn vì những đồng cảm trong hoàn cảnh. Một điều đáng buồn nhất, em với tôi vẫn chỉ là 1 tình yêu đơn phương. Em vẫn ở trong mắt tôi mọi lúc, mọi nơi, thứ tôi quan tâm duy nhất ngoài những bài học là em, hôm nay em đến trường lúc mấy giờ, em mặc quần áo màu gì, cột tóc ra sao, hôm nay tâm trạng em thế nào… Tất cả mọi thứ về em từ hoàn cảnh gia đình, quê hương nội ngoại, giờ giấc sinh hoạt, chỉ sau một kỳ hè tôi đã nắm trọn vẹn.

Trước đây trong 3 môn Toán – Lý – Hóa thì môn Hóa là tôi ghét học nhất, nhưng bây giờ vì chung lớp học thêm môn Hóa với em mà tôi đâm ra thích môn này, trong lớp tôi luôn cố gắng trở nên nổi bật nhất, nhờ có những bài toán khó chỉ mình tôi giải được và một câu chuyện tình cờ mà tôi và em đã trở nên thân nhau hơn.

Hôm đó sau khi tan lớp học thêm Hóa thì cũng đã 9h đêm, cả lớp cùng nhau ra sân nhà cô giáo lấy xe để về. Như mọi khi, tôi vẫn cố tình lấy xe thật chậm để được đi về cùng em trên đoạn đường hơn 1 km từ nhà cô giao đến nhà em. Nhưng hôm nay, sau khi lấy xe xong tôi thấy em lúi húi mãi với chiếc xe mà không về, tôi muốn lắm chạy đến để hỏi xem em thế nào nhưng tính nhát gái làm tôi không dám. May sao cô giáo thấy Ngọc loay hoay với chiếc xe thì hỏi em:
– Xe làm sao thế Ngọc
– Thưa cô, xe em bị hết hơi.

Cô giáo cũng bối rối không biết xử trí thế nào, vì chỗ sửa xe gần nhất là cổng trường cấp 3 mà tôi học cũng cách đó gần 1km, mà giờ này chắc chắn người ta cũng nghỉ rồi.

Thấy tôi đứng mất hồn bên chiếc xe máy, cô giáo liền bảo :

– Ngọc để xe đây mai quay lại lấy rồi đi sửa, bây giờ khuya rồi, bạn Long chở bạn Ngọc về nhé.

Tôi như mở cờ trong bụng, chỉ muốn chạy ngay lại bên cô giáo mà ôm chầm lấy cô để cám ơn vì đã cho tôi một cơ hội gần em. Nhưng tôi chưa kịp làm được điều mình nghĩ thì Ngọc lại dội ngay cho tôi 1 gáo nước lạnh :

– Dạ thôi, để e dắt xe về cũng được cô ah.

– Thôi bạn để mình đèo về, chứ đường xa mà tối thế này dắt xe lúc nào mới về đến nhà, lại nguy hiểm nữa.

Nhận thấy sắp mất đi cơ hội quý giá được 1 lần ở gần e, tôi mạnh dạn nói một mạch mà nghe xong cũng thấy bất ngờ vì hôm nay sao tôi dũng cảm thế. Cô giáo nghe tôi nói cũng quay sang thuyết phục Ngọc như ý mình, nhưng cô bé này có vẻ rất bướng, vẫn khăng khăng đòi dắt bộ 2km về nhà. Cả tôi và cô giáo đều phải chịu thua, nhưng cô giáo đã nói câu sau cùng làm Ngọc không thể từ chối, và nhờ câu nói này mà tôi và em mới có những tiến triển tốt đẹp hơn :

– Thế Long chịu khó đi chậm cùng bạn về đến nhà rồi hãy về nhé.

– Vâng ah.

Tôi nhanh chóng níu lấy chiếc phao cơ hội bên em cuối cùng. Tôi và em, 1 đứa ngồi trên xe máy , 1 đứa dắt chiếc xe mini, 2 đứa mò mẫm trên con đường làng. Tôi cố gắng đi thật chậm để soi sáng đường cho em, hai đứa im lặng đi bên nhau, chỉ có tiếng động cơ xe và tiếng bước chân em xen lẫn. Hành trình của em và tôi cứ buồn tẻ như thế nếu như trời không bỗng nhiên đổ mưa. Lúc đầu là vài hạt nhỏ, rồi nặng dần. Tôi bắt đầu lo lắng nhưng em thì vẫn như không để ý đến cơn mưa mà tiếp tục lầm lũi bước đi. Khi những hạt mưa trở nên dày hơn làm áo tôi đã hơi ướt, tôi không thể im lặng hơn nữa, phi xe lên ngang em và nói :

– Ngọc ơi, mưa to lắm, vào trong kia trú mưa đi rồi hãy về.

Em nhìn theo hướng chỉ tay của tôi, một mái hiên của 1 cửa hàng đã đóng, bên cạnh đó có 1 cột đèn đường tỏa ánh vàng le lói. Em không nói, chỉ gật đầu rồi rẽ xe vào đó. Khi vào đến mái hiên, tôi và em đã ướt hết áo, trong ánh sáng yếu ớt hắt ra của cây đèn đường, tôi thấy thân hình em dán chặt vào chiếc áo hồng mỏng. Những đường cong, chiếc eo thon nhỏ bé, dây áo lót và mùi hương từ mái tóc em lại làm tôi ngây ngất nhìn em. Tôi cứ đắm chìm trong cái nhìn như thế mãi nếu em không e thẹn, vừa cúi đầu vừa nói lí nhí :

– Sao Long cứ nhìn tớ mãi thế?

Tôi chợt bừng tỉnh sau giây phút đắm chìm nhìn ngắm em, lại thấy xấu hổ quá vì đã để cho em biết tôi nhìn ngắm em trong hoàn cảnh e không được kín đáo như lúc này. Tôi ậm ừ, không biết trả lời em thế nào nên đành hỏi lại em :

– Ngọc có lạnh không ?

– Không.

Sau câu trả lời của em, 2 đứa lại chìm trong im lặng. Tôi đã từng nghĩ rất nhiều lần, nếu có cơ hội ở gần em như thế này thì tôi sẽ nói với em như thế nào, nhưng bây giờ mọi lời nói mà tôi chuẩn bị đều không thể buột ra khỏi miệng tôi. May cho tôi, em lại là người phá vỡ sự im lặng :

– Sao ngày nào đi học nhà cô Hương về, Long cũng đi theo tớ thế?

Trời ạ, tôi không hề mong muốn sự im lặng được phá vỡ như thế này. Sao hôm nay em toàn nhìn thấy cái xấu của tôi không thế.

– Ah, ừ, tại tớ sợ cậu về không an toàn.

– Sao cậu lại lo cho tớ?

Tôi lại cứng họng một lần nữa, không biết nói thế nào. Cái đầu tôi học hành thì nhanh nhẹn thế sao mà nói chuyện với em toàn bị hở đòn thế này. Tôi đánh liều, hay thôi cứ nói thật với em.

– Tại vì tớ … để ý Ngọc từ lâu rồi.

Em e thẹn cúi xuống mân mê gấu áo, không nói gì nữa. Tôi cũng chẳng biết nói gì hơn, ngoài trời mưa ngày một to, không hề có dấu hiệu dừng lại. Tôi bắt đầu cảm thấy lạnh vì nước ngấm vào người, và có lẽ Ngọc cũng thế. Như một phản xạ tự nhiên tìm đến hơi ấm, khoảng cách giữa tôi và em trong mái hiên ngày một gần hơn. Khi chỉ còn cách em khoảng 1 gang tay, tôi cũng mạnh dạn hơn. Tôi bắt đầu bắt chuyện với em, mới đầu là về học hành, rồi trường lớp.

Tôi cũng biết ý để không hỏi em về gia đình. Em và tôi dần nói chuyện với nhau không còn quá ngại ngùng, những câu chuyện dần được cởi mở, những tiếng cười của người này đã hiện hữu sau mỗi lời nói của người kia và ngược lại. Ở bên em, được nghe em nói, em cười, tôi như quên hết mọi cảnh vật xung quanh, quên mất thời gian và không gian. Hai đứa say sưa nói chuyện với nhau cho đến khi mưa tạnh lúc nào chẳng hay.

Trở về hiện tại …

Những hạt mưa xuân ngày một dày hơn không có dấu hiệu dừng lại, mãi trầm ngâm với những hoài niệm quá khứ tôi quên mất đã hơn 4h chiều, nếu không về ngay, trời tối lại còn mưa thế này thì chắc khó mà về nổi. Tôi vội vàng đứng dậy, trả tiền nước rồi lên xe tiếp tục hành trình về Hà Nội.

Phố Hà Nội vào cuối giờ chiều đúng là ngang với hành xác, lại thêm tâm trạng buồn chán không muốn về nhà ngay nên tôi càng đi càng lạc sâu vào những con đường đang tắc cứng. Loanh quanh một hồi, tôi thấy mình đang ở Chùa Bộc, nhớ ra có việc đang nhờ thằng bạn học trường Ngân Hàng nên rẽ luôn vào KTX Ngân hàng. Với tôi, bây giờ cứ có việc để làm và không phải quay về căn phòng trọ buồn chán của tôi là tốt rồi.

Bạn tôi là 1 tay chăn gái có thâm niên ở trường Ngân hàng, học cao đẳng ngân hàng mà 5 năm rồi vẫn không thèm ra trường, vẫn mải mê với những cuộc chăn rau chăn cỏ. Lần đầu vào KTX trường này tôi cũng hoa hết cả mắt với dãy KTX nữ, thôi thì đủ các loại màu sắc từ nội y đến quần soóc, áo 2 dây, có loại thì đang được phơi trên dây nhưng cũng nhiều bộ đã được mặc trên người các e sinh viên đang loanh quanh trong khuôn viên, dù trời mùa này vẫn đang khá lạnh. Đợi thằng bạn xuống, lấy đồ nhà gửi từ quê, hai thằng rủ nhau đi ăn cơm. Lâu rồi không gặp thằng này, 2 thằng có nhiều chuyện để nói. Chuyện trường lớp, chuyện chơi bời của thằng bạn, rồi vòng sang chuyện của tôi :

– Mày với Ngọc khi nào cưới?

Tôi mỉm cười chua chát, bạn bè tôi hầu như ai cũng tin tôi và em chuẩn bị cưới, cũng đúng thôi, yêu nhau quá lâu rồi, bây giờ ra trường rồi thì phải cưới thôi chứ. Nhưng bây giờ chắc tôi phải thay đổi dần suy nghĩ của mọi người :

– Bọn tao chia tay rồi.

Thằng bạn tròn mắt nhìn tôi, rồi như hiểu ra điều gì đó từ đôi mắt buồn thảm của tôi nên khẽ lắc đầu rồi không hỏi gì thêm. Biết tôi buồn, thằng bạn cũng không còn cười nói líu lo như lúc mới gặp, hai thằng lại hai chén nước chè nóng và nhìn về 2 hướng.

– Thôi anh em mình đi chơi Bi A đi, ngồi mãi chán bỏ mẹ.

Bạn tôi có vẻ không chịu thêm được cái không khí im lặng này nên lên tiếng trước. Tôi đồng ý ngay, Bi A là môn tôi khá thích và chơi cũng ổn. Mang mãi vẻ mặt kẻ thất tình cũng thật có lỗi với bản thân.

– Mày lại thích nộp tiền ah, gọi thằng Chung, thằng Hiếu đi cho đủ bộ, tao với mày chơi gì.

Chung, Hiếu cũng là 2 thằng bạn cấp 3 của tôi, 4 thằng có cùng sở thích chơi Bi A nên có dịp là lại gọi nhau chơi.

Thằng bạn rút máy gọi nhưng cả 2 thằng kia đều bận, có vẻ ông trời nhất quyết bắt tôi gặm nhấm nỗi buồn 1 mình trong căn phòng trọ đây mà. Thằng bạn cố ý rủ tôi đi chơi chỗ nọ chỗ kia nhưng tôi từ chối, tôi chỉ thích làm những gì mà cả tôi và bạn tôi thấy thoải mái, chứ vì tôi buồn mà thằng bạn phải đi chơi cùng tôi thì tôi không muốn.

Tôi thừa biết, không vì tôi thì thằng bạn này đang nằm ôm một cô nàng nào đó trong cái đêm cuối xuân lạnh lẽo và ẩm ướt này rồi. Chia tay thằng bạn bằng cái vỗ vai đầy vẻ cảm thông của nó. Tôi lên xe hướng về phía căn phòng trọ, nơi có bao kỷ niệm tình yêu được cất giấu mà chỉ tôi và em biết đến. Nơi mà hơn 1 tuần trước tôi đã viết bức thư cuối cùng đẫm máu và nước mắt để quyết tâm kết thúc chuyện tình yêu với em.

Từ ngày chia tay em, nỗi nhớ em như hiện hữu từng giây trong suy nghĩ của tôi, chỉ trừ lúc ngủ và làm việc. Mỗi khi đi xe ngoài đường, tôi luôn mong chờ nhìn thấy bóng hình em đi trước, luôn tìm kiếm một biển số xe quen thuộc. Đã bao lần tôi và em cùng đi trên một con đường Hà Nội, nhiều khi em có xe nhưng vì không yên tâm em đi về một mình hay tiện đường rẽ qua mà tôi và em cùng đi về, tôi luôn đi sau em để quan sát và như hộ tống em về đến nhà, như những ngày mới yêu em thời học thêm nhà cô Hương.

Em từng nói “ Anh đừng cứ nghĩ em yếu đuối quá”, nhưng tôi biết em rất thích được tôi quan tâm như thế.

Vừa về đến đầu ngõ vào khu nhà trọ, tôi như không tin vào mắt mình, em đang đứng đó, mà không, em đang ngồi trên yên xe máy, tay cầm điện thoại lướt qua lại, thỉnh thoảng lại thấy em ngước lên nhìn về căn phòng của tôi. Tôi đứng lặng nhìn em, vẫn dáng vẻ nhỏ bé đó, vẫn mái tóc dài ngang lưng nhưng khác xưa là giờ em đã nhuộm nâu và uốn xoăn, và đặc biệt là vẫn một mùi hương mà từ xa tôi đã có thể nhận ra, dù bao năm em vẫn không thay đổi. Tôi dắt xe đến bên em.

– Em, sao lại đứng đây?

Em giật mình quay lại, nhìn tôi bằng đôi mắt chứa chan đầy nước mắt, em đã khóc tự bao giờ, em nhoài sang, mặc chiếc xe đổ kềnh, ôm chặt tôi rồi khóc thật to…

Tôi cũng ôm em thật chặt, ôm em bằng tất cả tình yêu của 7 năm yêu nhau, bằng tất cả nỗi nhớ thương dồn nén, ôm như thể sẽ không bao giờ được ôm nhau nữa. Mà cũng có thể lắm, có thể ngày mai tôi và em lại xa nhau, bởi tôi biết với những gì đã xảy ra, em và tôi sẽ không bao giờ có thể đến với nhau được. Tôi và em cứ đứng ôm nhau, không biết ngoài khóc ra thì trong em đang suy nghĩ điều gì. Riêng tôi chỉ cần được ôm em thế này một lần rồi xa nhau mãi mãi tôi cũng chấp nhận.

Tôi đang đắm chìm trong niềm hạnh phúc thì nghe tiếng bụng em reo. Cả hai đứa cùng cười và buông nhau ra, em xấu hổ e thẹn cúi đầu.

– Em chưa ăn gì ah?

Em lại không nói, chỉ khẽ gật đầu, tôi trách mình thật vô tâm, chắc em đợi tôi ở đây từ lâu lắm rồi.

– Anh đưa em đi ăn nhé?

Chỉ cách đây chục ngày, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ phải hỏi em câu tương tự. Bởi câu hỏi đó quá khách sáo, quá thiếu trách nhiệm với suy nghĩ của tôi. Với tôi, khi là người yêu của em, tôi luôn muốn cùng em thực hiện mọi việc, luôn muốn cùng em đi ăn, ngay cả khi em không muốn ăn thì tôi cũng bắt em phải ăn đủ bữa để giữ gìn sức khỏe. Nhưng bây giờ …

– Vâng.
Em nói khẽ mà nghe sao ấm áp quá. Tôi vội dắt xe cất vào bãi xe của khu nhà trọ rồi ra đèo em đi ăn bằng xe của em. Khi ngồi sau tôi, em lại ôm tôi thật chặt, tôi ước gì sẽ cùng em đi mãi mà không phải dừng lại, nhưng nếu thế thì em sẽ ngất xỉu mà ngã xuống đường vì đói mất. Tôi đưa em đi ăn vịt nướng, đây là món khoái khẩu của cả em và tôi.

– Em chờ anh lâu không?

Tôi hỏi trong lúc nhìn em ăn, em của tôi đã vui vẻ và đáng yêu trở lại như những ngày 2 đứa chưa có chuyện gì xảy ra.

– Tan làm về, em định đi loanh quanh cho đỡ buồn, thế nào mà lại đi vào đường về nhà anh. Em định chỉ đến nhìn thấy anh qua cửa sổ rồi về thôi, nhưng không có anh ở nhà nên em đợi.

Em khẽ nói với tôi, thì ra em cũng nhớ tôi như tôi nhớ em vậy. Nghĩ đến đây, tôi lại thật buồn, chúng tôi vẫn yêu nhau nhiều quá mà phải xa nhau thật sao em? Tôi thầm hỏi em, nhưng cũng là hỏi tôi và cũng muốn hét lên câu hỏi đó với ông trời, lúc này vẫn đang đổ những giọt mưa như góp thêm phần u ám cho tình yêu của tôi.

Em ăn xong, tôi lại đèo em về, trời mưa ngày một to, em càng ôm tôi chặt hơn. Về đến khu trọ thì trời đã mưa như mưa rào mùa hạ, lại đã gần 10h nên tôi bảo em lên phòng tôi cho ấm, chờ tạnh mưa rồi về, em đồng ý ngay. Vừa bước qua cánh cửa phòng trọ, tôi như không thể kìm nén những nhớ nhung nhiều hơn nữa, tôi đóng sập cửa lại và ôm ghì lấy em, đặt lên môi em nụ hôn dài và sâu nhất có thể, em cũng hòa cùng với tôi, cũng hôn tôi, xen lẫn là giọt nước mắt em … Nụ hôn dài như không có điểm dừng, bao yêu thương dồn nén, bao nhớ nhung dằn vặt, tôi và em cùng dồn hết vào nụ hôn đó, khi cả hai dừng lại để lấy hơi, em nói với tôi 1 câu mà cả đời này tôi sẽ nhớ mãi :

– Mình yêu nhau hết đêm nay, mình nhé!

Tôi và em trước kia vẫn gọi nhau là “Mình ơi”, chỉ khi giận nhau mới gọi là anh hay em. Nói xong, nước mắt em lại trào trên khóe mắt, tôi cúi xuống hôn lên đôi mắt ấy và cùng em ngã xuống giường. Đó không phải là lần đầu tôi quan hệ với em, cũng không phải lần cuối tôi quan hệ với phụ nữ, dù sau này, hay ít nhất đến khi ngồi viết lại những dòng này tôi quan hệ với rất nhiều người phụ nữ khác, nhưng đêm đó với tôi là lần quan hệ không thể quên.

Tôi dịu dàng hôn em từ đôi mắt, lướt xuống mũi rồi quay lại đôi môi mỏng quanh năm đỏ hồng của em. Rồi vòng sang cổ và gáy em. Tay tôi đã lần vào trong áo xoa nhẹ trên lưng em. Em của tôi có làn da trắng và rất mịn, có lẽ nét đẹp nổi bật nhất của em đối với người lần đầu gặp mặt đó là làn da trắng hồng của em, nhưng với tôi, mọi thứ của em đều đẹp. Khi tôi vùi đầu vào giữa hai ngực của em thì tay tôi cũng đã bật móc khóa áo lót em ra, để rồi ngay sau đó một bên là tay, một bên là lưỡi ngự trị trên hai đầu ngực em.

Em vò đầu tôi bằng đôi tay thon nhỏ, miệng khẽ rên, đôi khi là tiếng gọi “Mình ơi” vừa yếu đuối, vừa sâu thẳm, mà sau này không một người con gái nào còn gọi tôi như thế, cả trong cuộc sống cũng như lúc làm tình. Ngực em có lẽ là chỗ mà em tự ti nhất trên cơ thể, nó không to, chỉ vừa tay bóp, có lẽ như quả cam sành thôi, nhưng với tôi, đó vẫn là của em, vẫn là thứ làm tôi đắm say.

Tay trái tôi rời bỏ ngực em rồi tiến vào khe suối giữa hai chân em, bím em đã ướt đẫm tự bao giờ, tôi miết giữa khe suối đầy nước, gẩy lên âm vật làm em càng quằn quại, tóc tôi càng rối bời nhiều hơn. Tiếng gọi “Mình ơi” càng to hơn và kéo dài hơn, hòa cùng tiếng nhóp nhép do tay tôi bên trong bím em gây ra.

Khi không chịu được hơn nữa, em kéo đầu tôi lên và hôn vào môi tôi, nụ hôn bây giờ không còn như lúc đầu, đầy vị hoang lạc và mùi cuồng nhiệt. Một tay em lần xuống thắt lưng và kéo quần tôi xuống, em của tôi đã quá quen với cái thắt lưng này rồi mà. Khỏi phải nói, cu tôi đã cứng hết cỡ từ khi hôn em, vừa hôn em vừa sục cu tôi.

Tôi lật em nằm ở trên rồi hai đứa vừa hôn nhau, tay em và tôi không ngừng vuốt ve nơi giữa 2 chân. Rồi em chủ động quay đầu về cu tôi, như một thói quen, tôi và em ngay lập tức hôn vào chỗ đó của nhau. Em vừa mút, liềm vừa rên khẽ, có lẽ quãng thời gian chục ngày không quan hệ cũng làm em mãnh liệt hơn. Tôi thì hôn vào bím em bằng tất cả những gì có thể làm để em thấy sung sướng, đến khi không thể chịu được nữa em chỉ biết cầm cu tôi rồi gục mặt vào đùi tôi mà rên rỉ.

Tôi lại lật em lại, hôn lên môi em rồi chuẩn bị đưa cu vào bím em. Em lại khóc và lần này tôi cũng khóc. Bên dưới tôi đi vào em ướt át, mềm mại và bên trên môi tôi và môi em cũng hòa vào nhau mềm mại, ướt át bởi cả nước bọt và nước mắt.

Rời môi em, tôi nhẹ nhàng nhấp nhổm, em nhìn tôi bằng đôi mắt có phần buồn, có phần hạnh phúc, có phần đê mê.

– Yêu em hết đêm nay mình nhé! Làm chồng em đêm nay mình nhé!

Tôi lại cúi xuống hôn em, hòa nước mắt hai đứa vào nụ hôn ngọt ngào và cay đắng. Em và tôi, vừa làm tình với nhau vừa khóc, ngoài trời mưa ngày một to hơn…

Còn tiếp…

Xếp hạng 4.79/5 (5 phiếu)

Cùng chuyên mục
loading...

Bình luận truyện: Tình yêu của mưa