Thời học sinh của tôi

Truyện sex: Thời học sinh của tôi
Nguồn: DocTruyenMienPhi.Net
Sinh ra và lớn lên ở 1 tỉnh lẻ miền tây, tôi có 1 cuộc sống đầy đủ so với bạn bè cùng trang lứa, vì thời đó khu tôi ở mọi người nghèo lắm, tuy ba mẹ tôi chỉ là công nhân viên chức nhà nước, nhưng vì tiết kiệm nên đến khi tôi ra đời cũng có của ăn của để. Cũng như bao đứa trẻ khác, tôi có những đam mê, có những thú vui riêng, tuy nhiên dường như tôi khác bọn nó 1 chút.
Trong trường tiểu học, con trai bọn tôi rất ghét chơi với bọn con gái, tuy nhiên tôi thì ngược lại, tôi rất thích chơi với bọn con gái, giờ ra chơi khi bọn con trai đá banh, rượt đánh nhau chí chóe ngoài sân, thì tôi lại cùng bọn con gái đem thun ra thắt, hoặc chơi những trò chơi trên giấy, thi hát… Trong lớp tôi có 1 con bé rất xinh, hát rất hay, nó là lớp trưởng và nó ngồi bên cạnh tôi, năm đó tôi học lớp 3, sẽ không có gì xảy ra nếu con bé không phải là 1 đứa mà theo bọn con trai gọi thì là “bà chằn lửa”, cơ bản là vì con bé nghiêm khắc, thường hay mách cô về những trò quậy phá của đám âm binh lớp tôi, kết quả là bọn con trai thường bị phạt, và ra về lại ném cái liếc sắc như dao về phía con bé, nhưng mặt nó lại dửng dưng kiểu như bà thách chúng mày làm gì được bà , thế là bọn nó ghét con bé, ghét lây cả tôi
Sang năm, tôi và con bé ấy vẫn học chung, vẫn ngồi kế, nó vẫn là lớp trưởng, chúng tôi thân nhau hơn, tôi thường vẽ tặng nó những bức tranh chì màu, nó thì tặng tôi những bài hát, những bài hát thơ ngây trong sáng của thiếu nhi, bọn con trai, bây giờ bọn nó rã ra nhiều lớp và họp lại thành 1 nhóm mà theo tụi nó gọi là băng “Rồng đen”, cầm đầu băng Rồng đen là thằng Thiện, nó có 1 biệt danh là Thiện bùm, nó là 1 thằng nhà giàu, tuy nhiên nó rất hay nổ, nổ đôm đốp, miệng của nó như cái lò phản ứng hạt nhân, nó là thằng cực ghét tôi, nó ngồi đầu bàn dãy bên kia, ở dãy bên phía tôi, ngoại trừ con bé lớp trưởng và bọn con gái ra thì có 1 băng nữa gọi là băng “Rồng xanh”, băng đảng này yếu thế hơn, chỉ có 9 thành viên so với 22 thành viên của băng thằng thiện bùm, lẽ ra chỉ có 8 đứa con trai dãy bên đây tuy nhiên chẳng hiểu sao tôi mặc nhiên được bọn nó kết nạp thẳng vào băng nên có 9 thành viên tổng cộng, đầu sỏ là thằng “Tài đại bàng” thằng này là 1 thằng nhỏ con, tuy nhiên chơi rất có uy tín, nó thích những hình xăm và thường dán 1 hình xăm con đại bàng đủ màu ở sau lưng, ba nó là 1 dân chơi thứ thiệt ở xứ miền Tây, nghe đâu là chủ 1 trường gà, dĩ nhiên 1 rừng ko thể có 2 cọp nên bọn nó chia ra thành 2 phe, tuy nhiên 2 bên rất ít khi xảy ra biến lớn, đơn giản vì con bé lớp trưởng còn hiện diện ở đây, chỉ cần có tí lửa nhen nhóm thì giọng nó lại vang lên lanh lảnh: “làm bậy tui méc cô à nhe” là cả 2 bên lại tiu nghỉu mà chia ra 2 góc, thằng Thiện bùm nó ghét tôi, đơn giản vì tôi chung băng thằng Tài và tôi chơi thân với con lớp trưởng, mặc nhiên thằng Tài lại được con lớp trưởng bảo kê trong thời gian chiêu mộ quân số.
Đến năm lớp 5, băng thằng Thiện kết nạp thêm 3 đứa ở lớp mới là 25 đứa, thằng Tài thì có được 20 quân, và dường như mâu thuẫn càng dân cao khi cả 2 bên chả đứa nào ngán thầy cô, những cuộc chiến vẫn thường xuyên xảy ra, dĩ nhiên tôi chẳng bao giờ tham gia vào cuộc chiến đó, tôi chỉ đi cùng Ngọc Uyên, bây giờ nó ko còn lớp trưởng nữa, có 1 đứa con gái khác được bầu, nó là lớp phó học tập, tuy nhiên nó vẫn không chừa cái tánh nghiêm túc, nó ghét bạo lực, nó vẫn là đứa méc với thầy cô những lúc 2 băng rượt nhau chí chóe, tuy nhiên thằng tài ko ghét nó, thằng thiện thì rất ghét nó, đỉnh điểm là khi bọn nó bị phạt dọn toilet 1 tuần, mà các bạn biết toilet của bọn tiểu học thì nó bẩn cỡ nào, sau lần đó thì bọn thằng thiện án binh bất động, dường như bọn nó đang chuẩn bị 1 kế hoạch, và thật sự bọn nó chuyển hướng, không tấn công bọn thằng tài nữa, mà chuyển sang tấn công con bé Ngọc Uyên, bọn nó thường dùng nước đá ném khi tôi và con bé ngồi dưới gốc cây bàng chơi ô ăn quan, hoặc lén bỏ rác vào cặp của con nhỏ, con nhỏ hung dữ như vậy, nhưng lại rất mít ướt, lần nào bị tấn công là lại khóc mếu máo, điều đó dường như càng kích thích bọn thằng Thiện tợn, có 1 lần, tôi cùng con bé đi học về, chúng tôi thường đi bộ cùng nhau vì nhà của cả 2 chung 1 con đường, dường như đã theo dõi nhiều ngày, hôm đó tôi bị bọn thằng Thiện phục kích, nó bước ra từ bụi rậm và bao vây tôi là đám đàn em, trên tay nó là 1 con rắn mối, con vật mà dường như con Uyên chỉ dám nhắm tịt mắt khi vừa thoáng thấy, bọn nó thay phiên ném con rắn mối qua lại ngang chỗ tôi và con Uyên bị vây quanh ở giữa, con bé ngồi bệt xuống đất mà khóc, tôi thật sự giận run người, thu 1 nấm đấm xông thẳng vào giữa thằng Thiện nghe 1 cái hự, nó hét lên: “chơi nó” cả bọn xúm vào vây lấy tôi, con Uyên vừa khóc vừa bỏ chạy ra xa, tôi bị đánh túi bụi, tôi chụp cổ áo thằng Thiện và cứ dí như vậy đấm đấm vào nó, tôi bị bọn nó vật ngã xuốg đất, vớ được 1 khúc cây, tôi vỗ thật lực vào thằng Thiện chẳng biết trúng ở đâu chỉ nghe bọn nó la lên: chết rồi chết rồi, thằng Khoa đập thằng Thiện vỡ gáo dừa rồi, tôi thót tim khi bị 1 cái chụp cổ từ sau lưng, thì ra con Uyên đã chạy lên trường kêu thầy giám thị xuống, kết quả của cuộc chiến hôm đó, cả bọn mời phụ huynh lên kí cam kết, tự kiểm điểm trước trường, sau đó là trận chiến ở nhà với những lằn roi trên mông, cả trường đều biết sự kiện đó, chúng nó bảo tôi là anh hùng cứu mỹ nhân, bọn âm binh thì gọi tôi là thằng “lẹo cái” 1 cái biệt danh mà tôi rất ghét phải nghe, bọn thằng Tài thì rất khoái tôi, nó thường vỗ vai tôi đi căn tin ăn uống, dường như vì ghét bị chọc mà dần dần tôi đã chính thức gia nhập băng của thằng Tài, tôi vẫn thường luôn đi hỗn chiến như vậy khi nghe 1 thằng nào đó gọi tôi là “lẹo cái”, thời gian đó cũng làm tôi và Uyên cách xa nhau, tôi ngại phải gặp mặt Uyên khi nhớ tới cụm từ “lẹo cái”, nó cũng không còn nói chuyện với tôi khi biết tôi hay đi đánh nhau, sau năm đó tôi chỉ biết là nó đi Mỹ cùng gia đình, đến tận bây giờ dường như tôi cũng đã quên mất đi gương mặt của nó, kỉ niêm chỉ còn là những câu chuyện đánh nhau như vậy…
Những xúc cảm đầu đời của tôi đối với bọn con gái đã xảy ra như thế, sau chuyện đó dường như tôi đã trở nên lãnh cảm đi, những năm cấp 2, bọn chúng tôi không còn đánh nhau thường xuyên như trước nữa, chúng tôi đánh những trận lớn hơn, quy mô hơn ở trên… bàn phím, chúng tôi thường tụ tập đi chơi game, half life, battle realms, warcraft, RA2… Băng thằng Thiện cũng rã dần, tụi tôi và thằng Tài cũng vậy, chỉ vài đứa thân thiết chơi game cùng với nhau, suốt những năm cấp 2, tôi chả rớ đến 1 đứa con gái nào và tôi chả hề biết chuyện tình cảm nam nữ là gì trong khi xung quanh tôi bọn con trai trang lứa 2 3 đứa đã có cặp có kè, tôi không quan tâm chuyện đó chỉ cho đến khi, tình yêu đầu đời của tôi xuất hiện, đó là năm tôi lên lớp 10.
Đầu năm cấp 3, tôi là 1 Bboy, tôi và thằng Tài chơi rất thân với nhau, chúng tôi cùng là Bboy của 1 nhóm trong tỉnh, khu tôi có 2 nhóm, nhóm bên kia là của thằng Thiện bùm, nhóm nó nhỏ hơn nhóm của tôi, bọn tôi thường đi học vào buổi sáng, buổi chiều chơi game và buổi tối thì đi tập nhảy ở trong nhóm, đó là lịch sinh hoạt hằng ngày khi hè năm lớp 8 lớp 9, đến năm lớp 10 chúng tôi học ở 1 trường lớn nằm khá xa nhà tôi, ở khu tôi sống trường cấp 2 thì có 2 3 trường, tuy nhiên chỉ có 1 trường cấp 3, đơn giản là vì trường cấp 3 to hơn và còn 1 trường bổ túc dành cho bọn học dốt không qua nổi kì thi tuyển sinh lớp 10, đầu năm học chúng tôi được gặp rất rất nhiều cái mới, bọn con gái mặc áo dài trắng thướt tha, không còn quần tây áo sơ mi như bọn con trai nữa. Ngày đầu tiên bước vào cổng trường cấp 3
– Ê Khoa – tiếng thằng Tài lảnh lót ở phía gốc cây bàng
– Gì mày – tôi chạy lại chỗ bọn nó đang túm tụm bàn về một vấn đề có vẻ sôi nổi
– Nhìn kìa, thấy gì đặc biệt không – nó hất mặt về phía dãy lớp nằm bên tay phải
Tôi nhìn theo hướng nó chỉ thì thấy 1 bọn con gái cùng 1 thằng con trai đang tụm trước cửa lớp, tôi hỏi:
– Có gì hot?
– Có bông (từ lóng chỉ gái đẹp)
Trước đây tôi thường chả quan tâm đến bọn gái đẹp hay xấu, tôi chỉ chuyên tâm luyện trình trên bàn phím và trên sàn nhảy, nhưng dường như tôi đã bị choáng ngợp trước những tà áo dài trắng này, buột miệng đáp lời nó:
– Đâu bông đâu… Chưa nói dứt câu thì tôi bị sựng lại, như 1 tia sáng rọi thẳng vào mắt tôi, 1 người con gái đẹp nhất mà tôi từng gặp, vốn từ ít ỏi chẳng thể để tôi miêu tả được nét đẹp này… Những vần thơ hiện lên trong đầu tôi, những câu thơ tôi đã nghe ở đâu đó và nó thật đúng vào thời điểm này:
Em xinh đẹp như thiên thần mùa hạ
Dáng yêu kiều như chiếc lá mùa thu
Mái tóc đen che cả mây mù
Mang ánh sáng giữa vầng dương chiếu rạng…
Dường như thấy tôi há mồm lâu quá, thằng đại bàng nó cười khinh khỉnh, huých cù chỏ vào hông tôi:
– Sao rồi ku
– Ai vậy mày – Tôi cố giữ bình tĩnh
– Con của má nó – nó đáp giọng tỉnh bơ
Tôi quay sang lườm nó thiếu điều muốn tặng cho nó 1 quả vào mồm
– Tụi mày có thông tin gì không – tôi nhìn lũ âm binh vẫn đang tay thằng này bụm miệng thằng kia cho nước dãi khỏi rớt ra ngoài
– Tụi tao cũng như mày, mới vô học ngày đầu tiên, mới gặp nó lần đầu tiên, cấp 2 nó học khác trường tụi mình – thằng Tiến thông thái phát biểu
Thằng này đươc mệnh danh là thanh niên nghiêm túc của năm, lời nó luôn là lời thật, tôi cũng ậm ờ làm bộ không quan tâm, kéo cả bọn xuống tham quan căn tin mới, khi đi vẫn ngoái đầu lại nhìn thêm lần nữa, chỉ nhìn thấy từ xa, nhưng người con gái ấy thật đẹp.
Qua 1 tuần học thì tôi cũng đã tìm hiểu thêm được 1 số thông tin, cô gái ấy tên là Du Dương – 1 cái tên nghe thật buồn, là 1 người con gái ít nói, kiểu như Tiểu Long Nữ suốt cuộc đời chả bao giờ nở nụ cười với ai ngoài Dương Quá, và hiện tại tôi đang rất mong tôi chính là Dương Quá của Tiểu Long Nữ đó, không biết các bạn có thích dạng con gái như vậy không, nhưng sao tôi lại đặc biệt thích những người con gái như vậy, Du Dương có 1 đôi mắt đẹp, sống mũi dọc dừa cao thẳng, môi mỏng, nhỏ và hơi móm, lúc nào cũng chúm chím rất rất đáng yêu, dáng người thanh thoát và đặc biệt là ít cười, ít nói chuyện, nó là hoa khôi của trường cấp 2 cũ, đó là những thông tin về ngoại hình, về phần tính cách thì nghe đâu là 1 đứa con gái nhà giàu, nó ghệ, bồ, hay chính xác là bạn gái thằng Thiện bùm, đó là những lời tôi nghe ngóng lại được, 1 tin chẳng hay ho gì đối với tôi, 1 cảm giác hụt hẫng khi nghe được những lời nói từ miệng thằng Tiến thông thái:
– Ghệ thằng Thiện bùm, tao vừa moi được tin từ chỗ bọn âm binh bên phe nó!
Lớp tôi nằm ở tầng 2, lớp Du Dương ở tầng trệt, từ lang cang lớp tôi đứng có thể nhìn thẳng xuống cửa lớp của Du Dương, tôi vẫn thường âm thầm nhìn vu vơ về phía đó mỗi khi giờ ra chơi hay lúc đến trường sớm, nói là 1 cặp, nhưng sao tôi thấy không giống, tôi không thấy thằng thiện bùm và du dương đi chung, tôi chỉ thấy thằng thiện thường đem bánh kẹo, trái cây hay nước ngọt đãi bọn con gái đi cùng Du Dương mỗi khi nó tạt vào lớp đó, , chắc nó và Du Dương gặp nhau ở ngoài, ở trong trường chắc Du Dương ngại, tôi đinh ninh tự tìm ra 1 lí do, giờ ra về Du Dương thường về chung với thằng pêđê nhà giàu chung với hội con gái lớp nó, thằng này tên Khang, tôi có biết nó vì ngày trước nó học kế lớp tôi, còn những chuyện khác xung quanh Du Dương, cứ như là 1 bí mật, chẳng ai biết gì nhiều về nó, đám con gái đi chung cũng chẳng biết, nhưng tôi nghĩ thằng Khang pêđê biết. Tôi lại chúa ghét bọn pêđê, tôi cũng không muốn biết về những chuyện đó.
Nghĩ vu vơ là như vậy, tôi không biết có phải mình đang yêu đơn phương hay không, thích 1 người con gái chỉ gặp lần đầu và chưa hề nói chuyện, và nó là bạn gái kẻ thù của mình, 1 cảm giác không mấy dễ chịu cho những ai từng trải qua, nhưng mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Học được tầm 1 2 tháng, thì đến lễ hội 20/11 trường tôi phát động đêm diễn văn nghệ, mỗi lớp phải có 1 tiết mục tham gia vào hội diễn, dĩ nhiên lớp tôi thì tôi và thằng Tài đại bàng xung phong đi đầu, cả 2 đều là BBoy vẫn thường đi diễn đây đó, chúng tôi cùng 6 đứa trong nhóm đăng ký 1 tiết mục Breakdance, lớp thằng Thiện bùm cũng có 1 tiết mục tương tự.
Trong vùng thì sân nhảy của nhóm tôi là lớn nhất, nó là cái khoảnh sân trước của UBND Phường, buổi sáng là chỗ đậu xe, buổi tối là khoảng trời, là sân chơi của chúng tôi, nhóm thằng Thiện hoạt động ở 1 cái sân nhỏ trong trường tiểu học, vì lí do phải dành sân cho bọn con nít tập văn nghệ 20/11 nên bọn nó bị chiếm mất cái sân, thằng trưởng nhóm của nó phải sang nói chuyện với anh trưởng nhóm bên tôi mượn sân tập ké nửa tháng, dĩ nhiên anh vui vẻ chấp thuận, tập chung với nhau cũng chả có vấn đề gì, vì cái sân to lắm. Cho đến 1 hôm có 1 đứa con gái vào gặp anh trưởng nhóm, tôi nghe loáng thoáng cuộc nói chuyện:
– Bọn em sắp có hội diễn văn nghệ trong trường, bọn em đăng ký tiết mục nhảy hiện đại, nhưng vì cận quá bọn em đi tìm hổm rài không còn cái sân bãi nào trống, thấy chỗ anh sân to nên em chỉ muốn mượn 1 khoảng nhỏ để tập diễn. – Con nhỏ nhỏ nhẹ phân trần.
– Không vấn đề gì, chỗ bọn anh cũng có 2 nhóm đang luyện văn nghệ đây, bọn em cứ vào tham gia chung cho vui, không vấn đề gì cả – Anh Đạt trưởng nhóm tốt bụng nói.
– Dạ, em cám ơn anh, ngày mai 6h chiều bọn em đến.
Ủy ban 5h thì tan tầm, anh Đạt là người đi làm trong ủy ban, tuy nhiên anh có 1 đam mê Bboy như bọn tôi, anh đi tập trên Sài Gòn trong những lần công tác sau đó về dạy lại cho bọn nhỏ tụi tôi, anh xin ủy ban cho phép bọn tôi sinh hoạt ở khoảng sân này từ 6h chiều đến 11h tối thì anh đóng và khóa cửa ủy ban, điện để mở loa a câu từ trong ra, tuy nhiên bù lại bọn tôi phải giữ gìn khuôn viên sạch đẹp và không được xả rác, hay làm ảnh hưởng người xung quanh, thật ra ảnh hưởng không có nghĩa là làm ồn, cứ như thường lệ đúng 6h là tiếng nhạc từ 2 chiếc loa lớn phát ra những bài Breakdance DJ, người dân và bọn trẻ xung quanh rất thích thú khi vùng này vốn là 1 nơi yên tĩnh, buồn tẻ, nhưng nay lại trở nên náo nhiệt như vậy, mọi người vẫn thường tụ tập lại người đút cơm cho con ăn, người thì ngồi hút thuốc, người thì đi dạo vòng và xem chúng tôi nhảy trong cái khuôn viên ủy ban này, cứ mỗi buổi chiều là nơi đây lại náo nhiệt như vậy.
6h tối hôm sau tôi cũng quên mất chuyện bọn con gái ngày hôm qua, tôi ăn cơm tắm rửa xong xuôi đâu đấy là tay xách đôi converse tay chụp cái balô, ra đứng trước cửa rồi nói vọng vô trong nhà:
Mẹ ơi con đi tập đây!!!
Sau đó phóng vọt ra đường trên con wave đỏ, mặc cho lời mẹ tôi phía sau:
Mày đi đâu bữa nào cũng đi hết vậy, học hành gì chưa… Và còn 1 tràng dài sau đấy, mẹ tôi là như vậy, vẫn thường hay cằn nhằn luôn mỗi khi tôi ra ngoài, mẹ tôi không thích tôi tụ tập chơi game, nhảy nhót như vậy, tuy nhiên mẹ tôi rất thương tôi, tôi biết điều đó, tôi chỉ khẽ mĩm cười, nói thầm trong bụng: cũng vì đam mê thôi!
Vừa phóng xe vào bãi thì nhác thấy 1 bọn con gái đang loay hoay cắm usb vào cái loa thùng nhỏ nhỏ, bọn nó đứng ở góc trong cùng khuôn viên, dưới ánh đèn đường vàng hoe, tôi thấy Du Dương đang đứng, tôi cố mở to mắt nhìn thật kĩ, quên mất là mình đang ngồi xe, nhém tí thì tông luôn vào tường. Đá chống xe thật nhanh, tôi chạy lại gần thì chính xác là Du Dương, nó cũng đi tập nhảy à, lòng tôi mừng rơn khi thấy thiên thần của mình xuất hiện, xuất hiện nơi địa bàn hoạt động của mình. Không biết các bạn có biết cảm giác của yêu đơn phương, không hẳn là chỉ có những đau khổ, tẻ nhạt, cũng có những thứ nhỏ nhặt nhưng lại khiến mình rất vui, đó là khi nhìn thấy người mình thích cười, lòng bỗng nhiên thấy nhẹ và miệng lại mỉm cười vô thức, hoặc đơn giản là khi bắt gặp ánh mắt thẹn thùng khi lỡ vô tình mặt đối mặt, tuy nhiên, Du Dương không vậy, Du Dương không cười lỡ bắt gặp ánh mắt tôi đang nhìn trộm, tôi hết hồn quay mặt đi nên cũng chả biết phản ứng của Du Dương thế nào, tôi nhát ghê, nhưng dường như đó chính là những tình cảm đầu đời của tuổi mới lớn… Tôi vui không được lâu, khi tôi cố xác nhận bằng cách sờ tay lên trên má xem có nóng hay đỏ lên khi vừa bị Du Dương bắt gặp khi tôi trộm nhìn, quay lại thì tôi đã nghe tiếng thằng Thiện sau đó, Dương ơi anh có mua sinh tố cho em nè… Tôi cố bước đi thật nhanh, tôi không muốn làm mình mất đi những nụ cười vốn có, tôi vốn là 1 người hoạt bát, vui vẻ và hòa đồng, tôi chưa bao giờ cảm thấy mình nhút nhát và vô dụng như lúc này, tôi chả biết vì sao, tôi không thể tự mình giải thích được những thứ mình chưa từng trải qua như thế này. Hôm đó, tôi về sớm.
Hôm sau tôi đến trễ hơn, tôi thấy thằng Thiện bùm và Du Dương ngồi ở giữa sân tập, lúc đó mọi người đang giải lao, thằng Thiện nói luôn mồm, Du Dương ngồi im lặng và nghe, lâu lâu khẽ gật gật đầu, đến một hôm tôi nghe được 1 tin sốt dẻo, thằng Tiến nói với tôi:
– Ê Khoa ơi 2 đứa nó chưa có chính thức quen nhau, thằng bùm nó theo cua con Du Dương từ đầu năm tới giờ mà chưa đổ, hồi trước là nó nổ với đám trong bọn là Du Dương là bạn gái nó.
Tôi như mở cờ trong bụng, tôi định nhảy cẫng lên ôm nó sung sướng thì tôi chơt sượng lại, tại sao tôi lại vui như vậy? 2 đứa nó chưa quen nhau hay quen nhau, thì liên quan gì đến tôi? Tôi tự hỏi mình như thế, tôi chẳng tìm được câu trả lời, dường như đối với tôi, Du Dương như 1 thiên thần, tôi trân trọng điều đó, tôi không muốn biết nhiều về Du Dương, tôi chỉ thích ngắm nhìn Du Dương mỗi ngày, muốn được 1 lần thấy Du Dương cười, muốn được 1 lần thốt lên, Du Dương, mình thích bạn. Trời ơi! Tôi thốt lên trong tiềm thức khi nghĩ đến những thứ đó, mình thích Du Dương? Thật sự là mình thích Du Dương? Thằng Tài đại bàng biết điều đó, nó vẫn luôn âm thầm quan sát tôi, những biểu hiện lạ lùng như người mất hồn từ khi nhìn thấy Du Dương từ gốc cây bàng hôm nào, nó có hỏi tôi, nhưng lần nào tôi cũng chối phăng, có lẽ nó hiểu, nó là 1 đứa trưởng thành sớm, nó rất hiểu chuyện, nhà nó vẫn thường có giang hồ ra vào nên nó biết đời sớm hơn bọn tôi. Có lẽ nó không muốn tôi buồn, nó đi đến chỗ 2 đứa đang nói chuyện:
– Chỗ này tụi tao chuẩn bị tập, tâm sự gì ra chỗ khác chơi – nó nói giọng lạnh như băng.
– Next – thằng Thiện tỏ thái độ du côn
– Mày nên nhớ đây là sân của tụi tao! – thằng đại bàng trừng mắt nghiêm nghị
Thằng kia không muốn mất mặt với Du Dương, tỏ thái độ trẻ trâu, nó đứng dậy định manh động thì Du Dương bỏ đi 1 mạch ra khỏi sân, thằng Thiện quay lại lườm thằng Tài, rồi bỏ chạy theo định kéo Du Dương đi đâu đấy, tôi đứng xa quan sát thì hình như có vẻ Du Dương không muốn, nhưng thằng kia cứ nắm cổ tay mà ngắc ngứ, dường như mọi sự rụt rè, nhút nhát trước đây tan biến, bản lĩnh đàn ông trỗi dậy, tôi bước đi thật nhanh đến chỗ Du Dương:
– Người ta không muốn đi mày níu kéo gì vậy?
– Chuyện của tao mày quan tâm cái đéo gì? – nó tỏ thái độ du côn với tôi
– Ăn nói cẩn thận, đừng có mất dạy ở đây, chuyện của mày tao chả cần quan tâm, nhưng mày nắm tay nắm chân con gái người ta ở đây, mày coi mặt Du Dương khó chịu thế nào khi gần loại người như mày kìa
Dường như nó sượng khi thấy Du Dương rụt mạnh tay lại, tôi thừa thắng xông lên, nhìn sang Du Dương nhỏ nhẹ:
– Bạn sang đây, mình giúp bạn tập nhảy!
– Dạ! – Du Dương trả lời.
Trời ơi, trong cuộc đời tôi đây là lần đầu tiên có đứa con gái dạ với mình, cảm giác như là bay lên 9 tầng mây các bạn ạ, tôi thật sự đổ vào giây phút ấy, dẫn Du Dương ra góc tập, Du Dương mở tôi xem đoạn cover của bài diễn và nhờ tôi góp ý, cả 2 tập hăng say, vui rất vui, cùng lúc đó, phía bên kia sân tập, 1 nỗi uất hận đang trào dân, thằng Tài đôi lúc tập, nhìn sang phía tôi, tôi thấy nó cười, thằng bạn tốt.
Đã từ bao giờ… Niềm vui chính là bỏ thời gian hàng giờ chỉ để lục tìm những thứ liên quan đến người lạ, sử dụng đủ thứ của ngon vật lạ trên đời để dụ khị bọn con gái đi chung, chỉ để moi ra xem những thứ người lạ thích, tìm trên mạng cách làm những món người lạ thích và vất vả vật lộn với gian bếp nóng bức chỉ để làm ra 1 thứ thật ngon, trang trí thật đẹp tặng cho người ấy, thường xuyên theo dõi các hàn hđộng của người lạ làm, tìm hiểu các thông tin về người yêu cũ người yêu mới và bất ngờ khi người lạ vẫn còn độc thân, vỡ òa khi nói ra được những tình cảm ấp ủ trong lòng và hạnh phúc khi nhận được cái gật đầu ngại ngùng từ người lạ… Đã từ rất lâu rồi…
Sau đêm đó là những chuỗi ngày dài mất ngủ vì nhớ thương da diết, tôi chẳng hiểu cảm giác này nó mạnh đến thế, nó ray rứt hành hạ tôi đến thế, tôi vẫn thường mắng khi thấy thằng em tôi khi nó đọc những quyển truyện tranh yêu đương hay xem những bộ phim tình cảm hàn quốc, tôi gọi đó là tình yêu nhăng nhít. Tôi không biết tình cảm hiện giờ của mình nó nằm ở khoảng nào, là ở khoảng nhăng nhít hay đã ở khoảng “không thể sống nếu thiếu em rồi” chắc chắn là không tới mức đó, vì dù gì tôi vẫn là 1 thằng con trai ham chơi, nhưng 1 sự thay đổi rõ rệt đã xuất hiện trong tôi, mẹ tôi chính thức xác nhận điều đó, khi thấy tôi luôn ở trong gian bếp hàng ngày, tôi biết Du Dương thích ăn những món ngọt từ 1 nhỏ con gái bép xép hay đi chung, hôm thì tôi làm bông lan bơ sữa, hôm thì tôi làm bánh sầu riêng… Bla bla đủ thứ trên đời, mẹ tôi biết tôi có vấn đề:
– Nuôi nó 18 năm trời nó không nấu cho mình được tô mì gói, giờ đủ lông đủ cánh rồi thì nó chuẩn bị bay đi mất – Mẹ tôi càm ràm
– Con nấu con ăn chứ bộ, thì con làm 2 cái nè tí con cho mẹ 1 cái – Tôi bối rối phân trần
Xong đâu đấy, tôi vẫn thường gói thật đẹp trong những hộp nhựa tôi mua để dành, đem vào lớp và tặng cho Du Dương:
– Của Du Dương này
– Ơ, ngon quá hén, anh tặng cho Dương hã? – nó tròn mắt
– Tặng cho Dương đấy – tôi phấn khởi khi thấy nó vui
– Dạ, nhưng sao anh tặng cho Dương – nó thắc mắc
Tôi nhận ra trong ánh mắt đó là phân vân về nguồn gốc của cái bánh, con gái thời nay cẩn thận phết.
– Ừa tui tiện đường đi học thấy có chỗ bán bánh mới mở nên ghé mua cho Du Dương ăn thử, ngon hay dở nhớ review lại cho tui nhé
Sau khi nở 1 nụ cười tôi bỏ đi 1 nước.
Giờ ra về Du Dương vẫn thường về chung với thằng Khang pêđê nhà giàu nọ, trên 1 con xe đạp mới cáu kỉnh, vẫn thường về thật sớm lúc tan trường, khi đó bọn tôi vẫn còn mãi rượt nhau ầm ầm trên các dãy lớp.
Đêm hội diễn văn nghệ ở trường thành công tốt đẹp, lớp tôi đương nhiên đạt giải nhất, bọn thằng Thiện bùm giải nhì và lớp Du Dương ở hạng 4, nó rất vui vì đây là lần đầu nó tham gia văn nghệ, tôi đã nhận ra nó đã dần hoạt bát hơn, không còn thu lu ù lì 1 góc như hồi đầu năm, bây giờ tôi mới hiểu lí do tại sao 1 người như nó lại tham gia văn nghệ, thì ra không phải nó tự nguyện tham gia mà là vì bị cô giáo chọn đi, nó lại không dám mở miệng từ chối, chắc là cô giáo cũng nhận ra sự thay đổi tích cực này và thầm vui trong bụng.
Hôm sau nó đem tặng tôi 1 hộp bánh flan, nó bảo là do nó làm, còn trong tủ lạnh nhiều lắm, nó nói cái này là để cám ơn tôi đã giúp nó tập nhảy và cho lớp nó mượn sân tập nên mới đạt được giải 4, thiệt tình thì tôi có giúp gì đâu, vụ sân tập là ông Đạt trưởng nhóm quyết định, tôi chỉ a dua theo, còn vụ tập tành thì tôi chỉ góp ý 1 số động tác chứ Dance không phải là chuyên môn, tôi chỉ vừa cầm lấy chưa kịp mở miệng hỏi, nó đã quay đầu bỏ chạy, tôi tròn mắt nhìn theo, 1 niềm vui nở thật to trong tâm trí.
Từ sau hôm hội diễn, nhóm chúng tôi được biết đến nhiều hơn, hiện nay 2 nhóm của tôi và thằng thiện đã xác nhập lại thành 1, chúng tôi nhận được nhiều buổi biểu diễn ở các đám cưới, hay các nhà hàng, tiền cát-xê sẽ được cho vào quỹ để đầu tư trang bị cho nhóm hoặc dành cho các buổi tiệc tùng ăn nhậu. Hôm đó là ngày biểu diễn ở 1 hội chợ triễn lãm thương mại do mobifone tổ chức, họ muốn có 2 tiết mục nên anh Đạt trưởng nhóm liền liên lạc cho nhóm Dance của Du Dương, xem như là trả ơn nên tôi nghe tiếng đồng ý rối rít, hẹn ở sân tập lúc 5h chiều, buổi diễn bắt đầu lúc 7h, nó nằm khá xa ở chỗ nhóm tập, tôi đến sớm và thấy hôm nay 1 số đứa đem theo xe máy, còn lại nhà không có điều kiện thì đi xe điện và xe đạp, thằng Khang hôm nay cũng không đi xe đạp nữa mà cắm cả con nov 4 mới cáu, thằng thiện bùm cũng chạy vào con exc 2010 mà nó thường chạy đi học, thời đó tôi vẫn còn chạy wave đỏ của ông già, vì ổng hay say xỉn nên mẹ tôi không cho đi xe máy, bắt ổng đổi với chiếc xe đạp thời trung học của tôi, nên tính ra ở trong trường thì tôi là 1 trong những thằng có xe máy, cũng oách lắm chứ, thằng tài đại bàng còn oách hơn, tôi nghe tiếng tẹt tẹt của chiếc xì có 2 màu xanh ri và trắng phóng vào, đó là chiếc xe của ông già nó, không rõ là xì 2000 hay 2010, tôi không rành lắm về xe cộ. Nhưng điều đặc biệt tôi muốn nói là, thằng Khang đi 1 mình, không có Du Dương đi theo, dường như giải đáp thắc mắc của tôi thì thấy con Ngọc trưởng nhóm dance của nó chở nó vào bằng chiếc xe đạp, tôi cũng chưa hiểu tại sao, nhác thấy tôi cứ đứng trông về phía đó, tôi thấy con Ngọc mỉm cười với tôi, con Ngọc vẫn thường cười với tôi chứ thế mỗi khi tôi sang lớp tặng đồ cho Du Dương, hoặc chỉ đơn giản là giả vờ tình cờ đi ngang rồi lại liếc ngang vào cửa sổ (1 ngày tôi đi như vậy chừng 20 lần, còn hơn cả giám thị), tôi chả biết ý của nó là gì.
Một lát sau tụ tập đông đủ chuẩn bị đi thì tôi thấy bên nhóm Dance hình như có biến, tôi lú lú đầu vào nghe ngóng:
– Con Dương đi với thằng Khang đi, nãy học thêm về tao chở mày nặng muốn chết.
– Thì tí nữa để Dương chở Ngọc mà – nó tỏ vẻ bối rối
– Ơ con này lạ, nov 4 không đi thích đi xe đạp là sao, tao với con Phụng đi chung rồi.
Như 1 kịch bản con Phụng nhảy lên xe và cả 2 nó phóng ra đường chung với tốp đi trước. Du Dương bối rối nhìn quanh xem có ai còn trống chỗ, nhưng đa số xe đạp bên tôi là bọn con trai choai choai lần lượt phóng ra ngoài, anh Đạt thì đi chung với chị Vân bồ của ảnh, thằng Khang vẫn đứng đợi ở trong nhà xe, thằng Thiện nãy giờ nó vẫn đứng quan sát từ xa, nó đề máy xe phóng đến:
– Du Dương, lên anh chở em đi – nó chìa cái nón bảo hiểm ra
– Thôi Dương không đi xe máy đâu – Du Dương lắc đầu nguầy nguậy
Thằng Khang cười:
– Nov4 tao nó còn k đi, nó thèm vào đi cái xe ghẻ của mày – Rồi nó cười lên ha hả.
Tôi như hiểu ra vấn đề, nhìn quanh thấy thằng Huy đang loay hoay bơm bánh xe, tôi chạy lại:
– Ê bơm xe lẹ lẹ coi
– Chi zậy ông nội? – Nó tròn mắt
Quăng cho nó cái chìa khóa xe:
– Đổi xe với tao, tao chạy xe đạp của mày, mày lấy con wave tao mà đi
– Thiệt hã – nó mừng quýnh
Như sợ tôi đổi ý, nó bơm lấy bơm để, rồi đưa xe cho tôi, nó cầm lấy chìa khóa xe tôi chạy lại con wave đề máy, brừm!!! Nó lao đi mất hút.
Tôi dắt chiếc xe đạp nó lại chỗ thằng Thiện vẫn đang cố thuyết phục Du Dương:
– Đi Dương ơi, tụi nó đi hết rồi còn ai đâu
Du Dương nhìn tôi rồi bẽn lẽn lên trèo lên sau yên ngồi, tôi đạp xe ra khỏi cổng, phía sau tôi tiếng đề máy xe, 2 bóng xe vụt quá mặt tôi… Lòng tôi vui mừng khấp khởi, đến mức nếu bây giờ tôi nghe tin bài kiểm tra tôi 0 điểm miệng cũng vẫn nở 1 nụ cười thật tươi, tôi cười suốt buổi hôm đó.
Lên đến đó, trong lúc đứng đợi, điện thoại tôi báo có tin nhắn, tin nhắn của thằng Thiện:
– “Tí mày về trước, để con Dương lại cho tao chở, khôn hồn thì biết điều tí”.
Tôi nhìn sang thì thấy nó đang nhìn tôi, tôi cầm luôn cái tin nhắn đưa cho Du Dương xem, Du Dương bỏ ra ngoài đứng, tôi đi theo, chắc thằng nó tức anh ách
Tôi cùng Du Dương đi dạo 1 vòng hội chợ, tôi thấy nó nhìn 1 gian hàng đủ màu sắc, có mấy bịch nhỏ nhỏ thơm thơm, tôi ngửi 1 vòng chọn được 2 bịch, sau đó đưa Du Dương ngửi thử, Du Dương thích bịch bên trái, tôi mua cả 2, tôi bịch, Du Dương bịch.
Lúc về bọn đi xe máy về trước, tôi cùng bọn đi xe đạp lếch tếch về sau, tôi mua cho Du Dương 1 ly sinh tố sabô mít, mỗi lần tặng cho Du Dương cái gì, tôi đều nhận lại 1 tiếng Dạ nghe thật ngọt, ngọt như mía lùi, ngọt hơn cả ly sinh tố kia, trời mùa đông gió thổi nghe mát lạnh nụ cười vẫn trên môi, tôi đạp xe mà lòng khấp khởi, không biết có 1 hiểm họa đang chờ đợi tôi ở phía trước, về đến nơi, vừa dựng xe Du Dương bước xuống, thằng Thiện đến ngoắc tôi nói ra phía sau nó có chuyện cần nói, dân chơi sao phải ngại mưa rơi? Tôi nhìn Du Dương đang níu tay áo tôi, không sao đâu Dương, tôi nói bằng giọng thật nghiêm túc. Sải bước thật nhanh qua dãy hành lang, phía trước là thằng Thiện, tôi vừa vớ tay kéo cái áo định cởi trần ra cho mát, thì gương mặt tôi đau điếng, trời đất quay cuồng, nó đấm tôi 1 đấm như trời giáng, định thần lại hiểu ra sự việc, tôi kéo toạt cái áo quăng ra nền nhà, lao vào trả lại nó 1 đấm vào bụng, cả 2 quần nhau dưới nền gạch men trong 1 sự im lặng đến lạ lùng, tôi yếu thế hơn thằng Thiện, nó bự con, lại có đi tập gym, được 1 lát thì tôi nằm dưới đất, nó đè lên mình tôi, đến lúc tôi đau quá thì may sao có cứu tin, anh Đạt lôi nó ra, vả cho mỗi thằng 1 phát rồi mắng:
– 2 thằng mày muốn con cặc gì?
– Nó gây sự trước, em không biết – Tôi phân trần
Thằng Thiện im lặng bỏ đi ra lấy xe phóng đi mất, tôi ra phía trước thì thấy chỉ còn khói xe, Du Dương đang khóc… Sau khi giải thích cho anh Đạt và mọi người hiểu đầu đuôi câu chuyện, tôi nghe tiếng thằng Tài chửi:
– Đụ má thằng này cũng có ngày tao xiên nó.
– Thôi nghen, đây là UBND đấy – anh Đạt trừng mắt nhìn nó
Tôi định bước lại chỗ Du Dương thì thấy con Ngọc đang dỗ nó bước ra:
– Tôi xin lỗi, lúc nãy tôi định tạo cơ hội cho ông chở con Dương đi chơi, ai ngờ xảy ra cơ sự như vậy – mặt nó cũng rưng rưng
– Không gì, tui không sao đâu, cám ơn Ngọc.
Tôi bước lại chỗ Du Dương:
– Dương đừng khóc, tánh con trai nóng là thế, để tôi đưa Dương về!
– Thôi, Dương đi với anh, ngày mai 2 người lại đánh nhau thì sao… Hức.. hức… – nó lắc đầu nguầy nguậy.
– Đã bảo là không sao mà, Dương làm như thế thằng kia nó thấy việc hôm nay nó làm là 1 việc đúng đắn đấy.
Tôi chả biết tại sao tôi lại nghĩ ra cái logic như vậy, đến bây giờ tôi cũng chưa biết chính xác lúc đó tôi muốn nói lên điều gì, nhưng không hiểu sao Du Dương nó lại hiểu cái lí do của tôi, nó gật đầu:
– Dạ, em biết rồi.
Hôm sau thì thằng Thiện bùm đến xin lỗi tôi về việc hôm qua, chắc nó cũng còn muốn tập ở đây, nó nói nó sai, không nên vì gái mà đánh nhau như thế, nó cũng nói thế với anh Đạt, tôi dĩ nhiên sẵn sàng, không chấp nhất những chuyện cỏn con như vậy (bị nó đánh đau muốn chết), tôi cũng nói thằng Tài đừng làm gì nó, tụi mình còn tập ở đây lâu. Thằng Tài chắc nó cũng hiểu.
Từ hôm đó trở đi, tôi đổi chiếc wave để lấy lại cái xe đạp từ ông già tôi, ngày nào tôi cũng đạp xe sang rước Du Dương đi học, hết giờ thì chở Du Dương về, tôi thân hơn với bọn con gái lớp Du Dương, tuy nhiên tôi vẫn chưa 1 lần biết nhà Du Dương, tôi chỉ đưa Du Dương về đến đầu hẻm, và tôi cũng đón nó ở đó vào buổi sáng. Gia đình của Du Dương là 1 bí mật lớn đối với tôi, có lần tôi gợi ý muốn đưa Du Dương vào tận nhà, nhưng Du Dương nói đường hẻm bên trong nhỏ và khó đi, xe vào khó xoay ra lắm, tôi cũng không có lí do kì kèo, nên lại thôi, có lần thì tôi định đi để xe ở quán nước mía đầu hẻm rồi đi bộ theo vô, thì Du Dương không chịu rồi cứ đứng dây dưa ở đó. Cho đến 1 hôm, tôi quyết định phải thấy cho bằng được, cái tính tôi cái gì càng giấu tôi càng muốn biết
Đưa Du Dương đến hẻm, tôi giả vờ có điện thoại, rồi nói:
– Thôi tui về trước, Dương đi cẩn thận
– Dạ – Du Dương nhỏ nhẹ
Khi thấy bóng Du Dương khuất sau dãy tường trước hẻm, tôi mua bịch nước mía rồi cắm con xe ở đó dặn tí nữa con ra lấy, sau đó tôi lần theo… Dấu giày của Du Dương mà bước vào hẻm, con hẻm nhựa có đất có cát xen lẫn nên việc theo dấu chân không khó cho lắm, tôi cứ cắm đầu xuống đất nhìn theo dấu chân mà đi, được 1 đoạn thì dấu chân rẽ vào 1 căn biệt thự to, phía trước là 2 hàng kiểng thật đẹp của 1 đại gia nào đó, trong khuôn viên có rất nhiều chậu cây cùng 1 hòn non bộ, cổng đóng im ỉm, lén nhìn vào thì thấy có bóng Du Dương đang đi vào trong nhà, nhìn lên 1 lần nữa, tôi nghĩ thầm trong bụng, ra đây là nhà Du Dương, giàu phết, đinh ninh như thế, tôi quay ngược ra khỏi con hẻm nhỏ.

Còn nữa …


Cùng chuyên mục

Bình luận truyện: Thời học sinh của tôi