Dì tôi là một teen girl – Chap 131 – 203
loading...

-Sao chỉ ngồi thu lu trong xó thôi vậy ông…vào đến đây là an toàn rồi…đừng có lo lắng gì nữa…cứ tự nhiên như ở nhà của Duy đi…_Ánh đi lại thả lưng nằm xuống giường, vừa luôn tay bấm điện thoại vừa đảo mắt nhìn mình.
-Sao mà được…nhà của Ánh là nhà của Ánh…còn nhà của Duy là nhà của Duy…làm sao có thể coi nhà của Ánh như nhà của Duy được…ủa mà sao ban nãy tụi mình lại không hẹn nhau ở bên ngoài cho rồi…vừa an toàn lại vừa chẳng ngại ai nhìn thấy…tự dưng Ánh muốn Duy lẻn vào trong nhà của Ánh…rồi lại còn phải chui lên phòng của Ánh như vầy để làm cái gì cơ chứ…Duy chẳng hiểu gì hết…_Mình chậc miệng, khó chịu ra mặt.
-Thì là vầy nè anh hai…tại sáng thứ ba tuần sau là trường của tui bắt đầu thi cuối học kì rồi nên mẹ mới không cho tui được ra khỏi nhà…nhất quyết bắt là phải tuyệt đối ngồi ở trong phòng ôn bài chuẩn bị thi cử đến nơi…nhưng ban nãy do mẹ tui buộc phải sang bên quận 6 có việc gấp nên tui mới giả bộ xuống nhà xạo với vú là phải kêu taxi đi ra hiệu sách liền để mua chút ít đồ dùng học tập…hiểu chưa…còn nếu mà được thoải mái đi ra ngoài thì tui đã kiếm quán cafe nào
đó để gặp ông quách cho xong rồi chứ tự dưng đang không rước “cục nợ” như ông về đây chi…_Ánh nghiêng người nhỏm dậy chống cằm đáp.
-Thứ ba thi rồi thì sao giờ không lo mà học bài đi…yêu đương có gì vui đâu mà mấy bữa nay gọi điện rủ Duy lập kế hoạch đồ chi trời…_Mình lờ đờ trả đũa.
-Ê nha…không có chơi bàn lùi à nha…tui học gần xong hết rồi…chẳng phiền ông phải lo đâu…_Ánh bặm môi lườm mình.
-Ủa mà vậy là lát nữa mẹ Ánh cũng sẽ về nhà này đúng không…ủa vậy còn Duy thì sao…làm sao Duy về được nhà của Duy…_Mình ngớ người.
-Đừng có “lo bò trắng răng” giùm cái…vào mới khó chứ còn ra thì dễ ẹt hà…tui tính hết cả rồi…an tâm đi…_Ánh cười chắc nịch.
-Có thiệt là dễ không đó…_Mình ngờ vực.
-Thiệt mà…Duy có biết kịch Romeo và Juliet không…_Ánh chống tay ngồi bật dậy hỏi.
-Tất nhiên là biết rồi…mà sao…_Mình mắt tròn mắt dẹt.
-Thì đó…kịch làm sao thì Duy cũng sẽ phải làm y chang như vậy đó…_Ánh cười khảy.
-Trèo…trèo tường hả…_Mình vẫn lác đác niềm tin thầm mong câu trả lời sẽ là “không”.
-Ừa…_Ánh gật đầu cười nấc nẻ trước hai con mắt gần như đang nhòe đi của mình.
Kiên nhẫn ngồi chuyện trò đủ thứ trên trời dưới đất cùng mình hồi lâu mà cơ bản chủ yếu cũng vẫn chỉ là những câu năn nỉ, những lời nói ỉ ôi hòng vẽ ra viễn cảnh về một “tương lai tươi sáng” để cho mình yên tâm không khóc lóc đòi về, Ánh sau đó phải liền vội vàng đi xuống nhà ngay vì mẹ của nhỏ vừa về tới. Khoảng chừng gần nửa tiếng đồng hồ sau cánh cửa gỗ dày tiếp tục cầm chừng hé mở, Ánh cũng lại một lần nữa xuất hiện nhưng lần này thì còn kèm theo trên tay một dĩa mì khá lớn. Đề phòng khóa trái cửa nẻo thật cẩn thận, Ánh chậm rãi đảo bước đi lại khẽ đặt chiếc dĩa to xuống mặt bàn rồi thì liền lúc hất mặt về phía mình.

-Ê gái..lại ăn đi…_Ánh cố tỏ ra bình thản trong giọng điệu, lời nói.
-Nhìn ngon vậy…là Ánh làm cho Duy hả…_Mình nhanh chóng bước lại gần.
-Ừa…trưa giờ ông có ăn gì vào bụng chưa…_Ánh gật đầu, lại hỏi.
-Có…hai chén chè…_Mình thật thà đáp bởi quả thật suốt từ lúc tan học ở trường về rồi qua bên khách sạn xong thì về đến nhà và cả sang chơi bên nhà cô Trang, miệng của mình hầu như vẫn chưa nuốt được một hột cơm nào.
-Bữa chính trong ngày mà cơm không chịu ăn đi ăn chè…à mà đúng tui nể tui luôn á…tự nhiên ban nãy nhìn bản mặt của ông thấy khờ khờ cái là biết ngay chưa ăn gì rồi…ăn đi anh hai…_Ánh chậc miệng khẽ trách.
-Không phải là không chịu ăn mà là tại bận quá nên mới quên luôn cả ăn…con người của công việc mà Ánh…thông cảm xíu đi…_Mình chễm chệ kéo ghế ra ngồi, làm mặt chảnh.
-Ông thì chỉ lo học hành thôi chứ việc gì mà việc…_Ánh bĩu môi.
-Hủm…_Mình đang lúi cúi trộn mì, liền ngước đầu dậy hỏi.
-À không…biết rồi…thôi anh hai ăn đi…ăn nhanh giùm cái đi…_Ánh xua tay cười giả lả.

Tuy rằng người ngợm không quá đói khát bởi sự tồn đọng của hai chén chè nhà cô Trang vẫn còn lờn vờn đâu đó quanh đây, nhưng vì món mì khi ấy thực sự vừa lạ miệng lại vừa quá sức hợp khẩu vị nên chỉ liền một loáng sau đó là mình đã chén hết sạch tất thảy, thậm chí là còn muốn cắn mẻ cả dĩa.
-Sao…ngon quá đúng không…Ánh làm mà lị…_Ánh câng mặt lên, giọng cong cớn.
-Cũng ngon đó nhưng mà hình như hơi cay thì phải…_Mình hít hà cười mỉm.
-Cái gì…bộ ông là đồ con nít hả…trong nước sốt làm gì có miếng ớt hay tương đỏ nào đâu…cay là do mấy miếng ớt lộ thiên chành ành trên dĩa kia kìa…mà nếu không ăn cay được thì đừng có ăn ớt làm chi…ăn ớt cho đã rồi giờ còn than cay…đồ gay…_Ánh chống nạnh hạch sách mình.
-Trời…Ánh hỏi sao thì Duy trả lời vậy…miệng thấy cay thì nói cay chứ…_Mình nhún nhường nhỏ nhẹ.
-Đúng là cái đồ thấy ghét thiệt chứ…ngồi im đó đi để tui lại rót nước cho uống…_Ánh lườm mình một cái sắc lẹm.
-Thôi để…để Duy tự rót…_Mình e dè đứng dậy.
-Ừa thôi ông tự rót uống luôn đi…tui ghét rồi…nước để trên bàn nhỏ trong góc đó…_Ánh thở dài ngán ngẫm.
Tự thân lò dò đi tới bên cạnh chiếc bàn đang được đặt trong góc khuất, mình rót nước xong thì liền nhấp sơ vài ngụm rồi sau đó vừa cầm li vừa lửng thửng đi lại đứng ngay trước mặt của nhỏ để nhìn ngang ngó dọc.
-Hình như Ánh kêu Duy tới đây chỉ để ăn uống thôi mà đúng không…chứ còn chuyện yêu đương một hay hai ngày gì kia thì cứ để ngày mai tình hình đến đâu biết đến đó đi…bàn bạc làm gì cho nó thiếu tự nhiên…_Mình khịt mũi húp thêm ngụm nước.
-Mời ông “tới đây chỉ để ăn uống” ấy hả…mơ đi…hôm nay tui vừa muốn bàn bạc và lại vừa có lí do khác nữa…_Ánh ngước mặt nhìn mình chằm chằm.
-Lí do gì…_Mình tròn mắt hỏi.
-Hôm nay ông sẽ là nô lệ của tui…_Ánh cười mỉm chi.
-Nô lệ…nô lệ là sao chứ…ăn có dĩa mì không thôi mà giờ mất luôn quyền công dân rồi hả…ủa mà nô lệ thì phải làm gì…_Mình chau mài.
-Trước tiên…cởi đồ ra đi…_Ánh lia tay một dọc, kéo từ cổ xuống tận dưới hai chân của mình.
-Hả…cái…cái gì…_Mình há hốc kinh ngạc.

Hết chap 131 – 203

1 2 3

Cùng chuyên mục
loading...

Bình luận truyện: Dì tôi là một teen girl – Chap 131 – 203