Dì tôi là một teen girl – Chap 131 – 203
loading...

-Duy vẽ đẹp quá ta…có hoa tay họa sĩ ghê đó…_Chị Duyên nhẹ nhàng cất tiếng ngay phía sau.
-Hủm…à dạ…chị Duyên ra đây hồi nào mà em không hay biết gì luôn đó…_Mình giật nảy, quay lưng lại gật đầu chào chị.
-Chị vừa mới ra thôi…tại thấy Duy ở ngoài này lâu quá rồi mà vẫn chưa chịu vào nhà nên chị sốt ruột ra gọi…à mà hình như cô cũng vừa mới dậy đó em…chị lên định đánh thức cô thì chợt nghe thấy tiếng xả nước trong phòng vệ sinh…_Chị Duyên cười, nói.
-Dạ…vậy chị Duyên cứ vào nhà trước đi…em lại vòi rửa tay cái đã rồi vào ngay đây…_Mình gật đầu xong liền đưa tay xuống vỗ về hai bắp chân đang tê cứng vì ngồi lâu.
Sau khi chị Duyên đã rời đi và mọi thứ cũng đều quay trở về với trạng thái bình thường, mình khẽ khàng vươn vai đứng dậy đi đến chỗ vòi nước có gắn ống dây nơi góc tường để rửa ráy tay chân, mặt mũi cho sạch sẽ hẳn hòi rồi mới từng bước đi vào bên trong nhà. Ngang qua chiếc tủ kính lớn, đến chừng đoạn chân cầu thang thì như một phản xạ tự nhiên của khoét mắt khi bất chợt cảm thấy có một thứ gì đó vừa chuyển động, mình liền nhanh chóng hướng ánh nhìn về cái khung bếp đằng xa để rồi lại thoáng trông thấy chị Duyên lúc đó đang hí hoáy nêm nếm cho nồi chè vẫn còn gác trên lửa đỏ. An tâm phần nào, mình sau đó như mọi khi nhẹ nhàng đi hẳn lên tầng 3, chốn chỉ được thiết kế duy nhất mỗi một căn phòng rộng lớn của cô Trang. Lên đến nơi mình chậm rãi đẩy nhẹ cửa vào bên trong thì ngay lập tức ngó thấy trên chiếc giường có nền ga trắng, cô Trang vẫn còn hãy gác đầu trên gối với đôi con mắt chăm chú nhìn vào phần màn hình của chiếc điện thoại di động đang cầm trên tay.
-Ủa…Duy…con tới khi nào vậy…_Cô Trang trong bộ đồ ngủ mỏng tang liền bật ngồi dậy khi vừa trông thấy mình.
-À con…con vừa mới tới thôi mẹ…mà mẹ cũng vừa mới ngủ dậy ạ…_Mình đáp rồi lửng thửng bước đến gần hơn, tới chỗ cô đang nằm.
-Ừm mẹ vừa dậy…tại mới có điện thoại của bên ngân hàng gọi sang…ủa mà sao con không gọi báo trước như lời lúc sáng mẹ dặn gì hết vậy…chắc là nãy giờ phải đứng dang nắng hả…lại đây…lên giường nằm với mẹ nè Duy…_Cô Trang vừa nói xong thì liền vẫy tay gọi mình.
-À mà ban nãy khi con tới trước cổng…vừa bấm chuông gọi

cửa thôi là chị Duyên đã liền chạy ra mở luôn rồi…không phải dang nắng chút xíu nào hết…mẹ đừng lo nha…_Mình vừa chui vào bên trong tấm chăn mát để nằm cạnh cô Trang là đã liền quay sang giải thích.
Không vội đáp lại lời mình ngay, cô Trang cũng chẳng buồn nói năng gì mà chỉ lập tức chủ động đưa cả hai cánh tay luồng vào bên trong tấm chăn mỏng để rồi cố gắng cởi bỏ hoàn toàn lớp quần jean mặc ngoài và cả chiếc sịp ống bé tẹo ra khỏi thân thể mình sau đó thì tiện tay vứt hẳn sang phía góc ghế trống một cách đầy nồng nhiệt.
Hít lấy một hơi thật sâu, cô Trang chỉnh chu tư thế rồi bất chợt nhoài người tới áp sát mặt lại gần để hôn ngấu nghiến lên đôi môi của mình mà không quên ve vuốt thật đều đặn thằng cu em đang run lên vì sợ ngay bên trong chăn.
-Mẹ…chị…còn chị Duyên…_Mình giật nảy ngớ người khi bất giác nhớ ra tình hình hiện tại.
-Ừm mẹ…mẹ biết rồi…mẹ chỉ muốn ôm Duy xíu thôi…_Cô Trang cũng hệt như mình, vừa ngẫm thấy là đã liền rời ra ngay.
-…_Mình không biết nói gì cho phải, chỉ gật đầu trong nhịp thở đứt quãng.
-Nay con bận việc gì hay sao mà tới tận giờ này mới sang đây với mẹ vậy Duy…_Cô Trang nằm ngửa người xa khỏi chỗ mình, bất giác quay sang.
-Dạ tại con có chút việc…ủa mà mẹ mới uốn tóc ạ…con thấy tóc mẹ cứ xoăn xoăn…_Mình khẽ nhích người tới gần, đưa tay vuốt dọc lọn tóc bồng bềnh của cô.
-Ừm…mẹ uốn để đi dự hội nghị cả tuần nay rồi…lịch đi tỉnh mới xong hồi sáng nay thôi nên mẹ vừa về mệt quá mới ngủ luôn vầy nè…chứ không là mẹ đã ở dưới nhà để đợi Duy của mẹ rồi…_Cô Trang gật đầu cười mỉm chi.
-À dạ…nãy con cũng thấy xe của mẹ bám đầy bụi trắng…nên đoán là chắc mẹ phải đi xa nhiều lắm…_Mình sởi lởi quan tâm.
-Cả tuần nay mẹ phải xuống tận dưới Bình Dương…rồi còn sang bên Biên Hòa nữa…đi đi về về hết mấy lượt…may sao hai ngày đầu toàn những chỗ gần nên mẹ còn cố lái xe nhà đi được…chứ mấy bữa sau vừa xa lại vừa mệt nên mẹ toàn phải đi xe công thôi Duy ơi…_Cô Trang thở dài giọng trĩu nặng.
-Dạ…_Mình gật đầu đầy thấu hiểu.
-Ủa mà nay tận giờ này con mới sang đây vậy thì lát nữa cỡ chừng 4 giờ là con lại phải về rồi à…mẹ buồn Duy quá đi…_Cô Trang buồn bã trách.
-Khoảng hơn 5 giờ con mới về…tại con có hẹn với bạn trước mất rồi…để sau thi nha mẹ…sau khi thi xong con sẽ có nhiều thời gian để sang bên đây thường xuyên hơn…_Mình cười trừ an ủi.
-Duy nhớ là đã hứa với mẹ rồi đó nhé…mà con cũng phải cố gắng chuyên tâm vào chuyện học hành để còn thi cử nữa nhé…_Cô Trang gật đầu hài lòng.
-Dạ con biết rồi…_Mình ậm ừ đáp.
-Quên mất…bữa giờ mẹ đang tính gọi để nói cho con biết chuyện này…_Cô Trang chống tay ngồi dậy dựa lưng vào thành giường.
-Dạ sao ạ…_Mình nhỏ tiếng giọng chờ đợi.
-Chuyện là mẹ đang chuẩn bị mở shop để bán quần áo…Duy thấy sao…_Cô Trang vui ra mặt.
-À dạ…mẹ sẽ mở shop ạ…ở đâu…_Mình ngập ngừng.
-Thực ra là vầy…mẹ có bà bạn trước từng mua một cửa hàng cũng rộng lắm ở bên quận 5 để kinh doanh đồ nội thất hay sao đó…vốn là cũng đang nợ mẹ một số tiền nhưng giờ thì hình
như đang chuẩn bị để đi nhập cư rồi nên mới muốn nhượng lại…bữa nghe bả tâm sự nên mẹ mới ngỏ ý muốn bù thêm tiền để mua lại cửa hàng đó luôn rồi sẽ chuyển thành shop bán quần áo…mẹ thì tính là cứ dùng cửa hàng này để kinh doanh trước thử vài tháng xem sao…nếu tốt thì để làm luôn còn nếu không có lợi nhuận gì nhiều thì thôi vậy…cho người ta thuê để buôn bán gì đó cũng được…đâu có mất đi đâu mà sợ…_Cô Trang từ tốn kể rõ.
-Quận 5 kể ra cũng gần…trưa học xong con sẽ chạy sang đó với mẹ rồi giấc chiều tầm 3 giờ qua nhà thầy học thêm luôn cũng tiện…_Mình vui vẻ ủng hộ.

-Ừm…mà mẹ thấy nếu bây giờ lấy cửa hàng bên đó luôn để kinh doanh thì con bé Duyên cũng sẽ có thêm công ăn chuyện làm…thêm thu nhập để gửi về cho ba mẹ nó nuôi mấy đứa em ở dưới quê…_Cô Trang kết chuyện.
-Dạ…_Mình gật đầu hiểu ý.
Nói chuyện thêm đôi ba câu thì cô Trang sau đó liền nhanh chóng đi vào trong phòng tắm để chỉnh trang lại mặt mũi, tóc tai một chút rồi cả hai mới cùng nhau bước xuống dưới nhà thưởng thức hương vị nồi chè đã được dày công chuẩn bị suốt từ trưa. Cùng với chị Duyên, cả ba con người vui vẻ ăn uống tán gẫu cho đến cỡ chừng hơn 5 giờ chiều, khi mình phải đành lòng chào tạm biệt để đi đến chỗ hẹn tiếp theo với nhỏ Ánh.
Vậy nhưng sau một thoáng là đà không mục đích, mình mới chợt nhớ ra rằng trong tất cả các cuộc thoại giữa hai đứa hầu hết đều mới chỉ thống nhất về thời gian chứ tuyệt nhiên vẫn chưa hề đề cập gì đến địa điểm nơi hẹn cả. Tích tắc dừng lại ở một quãng mát ven đường, mình liền bấm máy gọi cho nhỏ.
Mình: A lô…Ánh đang ngồi ở đâu…để Duy còn biết đường mà chạy lại…
Ánh: Sang nhà Ánh liền đi…
Mình: Hủm…sang đó chi vậy chị hai…à muốn Duy sang đó rước đi hả…này nhá đã nhờ cậy người ta mà còn dám “tiểu thư” như vậy à…
Ánh: Khùng…ông qua nhà tui để gặp tui…tụi mình sẽ hẹn ở nhà của tui…
Mình: Cái gì chứ…sao lại…sao lại hẹn ở nhà của Ánh…
Ánh: Thì ông cứ qua bên đây trước đi…nhanh…đừng hỏi nhiều…tui bắt đầu đợi rồi nè…
Mình: À ừm…nhưng mà sao lại…
Tút…tút…tút…
Chưa kịp nghe mình nói hết câu thì đầu dây bên kia đã liền cắt ngang bằng cách tắt máy.
Với cái đầu óc trống rỗng không nghĩ ngợi được gì kèm theo một chút bực tức trong lòng, mình sau đó nhanh chóng phóng xe sang bên hướng con đường vắng đoạn rẽ vào nhà Ánh. Từ đằng xa quả thực đã lập tức hiện ra bóng dáng thanh mảnh của một đứa con gái đúng chuẩn tomboy lồng lộng với mái đầu ngắn ngủn phủ tai, quần áo thể thao rộng thùng thình tông xuyệt tông đen cả cây đang đứng ngay phía trước cổng của căn nhà mà mình đã vài lần lui tới.

-Chu đáo quá vậy ta…đã mặc đồ đẹp rồi mà còn có tâm ra tới tận ngoài này để đón Duy nữa luôn ha…_Mình dừng xe ngay đoạn nhỏ đang đứng, xong liền buông lời trêu ghẹo.
-Úi trời…hết hồn…qua tới rồi sao không gọi báo trước hả ông…làm Ánh chưa chuẩn bị được gì hết luôn nè…_Ánh giật nảy, đánh nhẹ vào vai mình.
-Quần áo…giày dép…ví bóp..đủ hết rồi mà…chị hai còn muốn chuẩn bị gì nữa…_Mình nhìn một lượt từ trên xuống dưới, lờ đờ đáp.
-Giỡn mà…à Duy uống không…_Ánh cười khì, chìa li nhựa in rõ hình của một li cafe nóng hổi về phía mình.
-Ngon không đó…_Mình liếm mép.
-Cầm đi anh hai rồi nhanh nhanh hộ em giùm cái…chạy về phía cuối con đường lẹ đi ông…_Ánh vội nhét li nhựa vào tay mình, rồi sau đó liền nhảy thót lên xe chỉ chỏ.
Nghe nhỏ giục mình liền lẹ tay rồ ga phóng thật nhanh về nơi phía cuối con đường vắng vẻ, gần với khúc ngã ba hẹp mà từ đằng xa đã dễ dàng trông thấy sự hiện diện của một ngôi nhà với màu sơn chói lóa khá bắt mắt . Vừa khi xe vào tới bên trong sân thì y như rằng Ánh liền nhảy thót xuống, chạy thẳng một mạch vào hướng cửa chính và phải đến chừng một lát sau mới lại thấy nhỏ xuất hiện để rồi vội vã nắm chặt lấy tay mình kéo giật ngược trở lại về phía căn nhà ban nãy của nhỏ. Như để giải đáp cho những thắc mắc không hồi kết từ mình, Ánh lúc đó chỉ vội vàng ngoáy đầu nhìn lại cười tươi nói đổng: “Nhà bạn của Ánh…cứ để xe Duy ở đó đi”.
Tay trong tay, Ánh ban đầu chỉ biết hối hả kéo mình chạy thẳng về nhà một cách vô tư lự nhưng khi cả hai vừa mới tới trước cổng thì bỗng dưng nhỏ lại đột nhiên chững hẳn, xong còn cố làm ra cái bộ dạng rình mò để rồi nhìn trước ngó sau như thể mình và nhỏ lúc đó đang lén lút làm một việc sai trái, vụng trộm, lừa cha dối mẹ.
-Ánh đừng nói với Duy là…là mẹ của Ánh còn chưa…chưa đi ra khỏi nhà nha…_Mình thở đứt đoạn, nhỏ tiếng.
-Đi rồi…ban nãy đi ra ngoài…đi có việc rồi…_Ánh bặm môi, đảo mắt láo liên xem chừng tứ phía.
-Nếu đã đi rồi thì sao…sao tụi mình còn phải lén lút như vầy để làm gì…cứ đường đường chính chính mà vào đi chứ…_Mình chậc miệng thắc mắc.
-Khùng quá đi…trong nhà tui vẫn còn đang có người mà…_Ánh cố gắng tập trung hướng mắt nhìn vào bên trong nhà sau khi đã chắc chắn rằng xung quanh sân đang không có bất kì một dấu hiệu đáng ngờ nào.
-Còn ai…còn ai nữa…_Mình đớ người.
-Vú tui…được rồi đó…vào thôi Duy…_Ánh đáp cụt ngủn rồi bất chợt lại một lần nữa nắm tay mình lôi đi.
Nối gót Ánh, mình cùng nhỏ nhanh chóng luồng người qua bên hiên về phía sân sau rồi phải tiếp tục chậm rãi vòng qua một quãng rộng thuộc địa phận gian bếp. Sau một hồi chật vật thì cả hai cuối cùng mới được tráo ngược vào lại bên trong nhà để rồi từng bước rón rén đầy cẩn trọng đi lên cầu thang tiến về hướng căn phòng của nhỏ.
Cánh cửa gỗ đen dày vừa được mở ra thì ngay tức khắc đập vào mắt mình là hình ảnh của một căn phòng với đầy đủ vật chất, mặc dù chỉ theo style trắng đen khá đơn giản nhưng chẳng hiểu sao khi ấy mình lại có cảm giác cực kì hợp mắt. Tuy rằng mọi thứ nếu mà nói cho đúng ra thì đây cũng không phải là lần đầu tiên mình trông thấy tất cả bởi lẽ đã có rất nhiều lần Ánh skype cùng mình là những lúc mà nhỏ nằm trên chiếc giường đang đặt ngay chính giữa phòng kia, nhưng kì thực khi được tận mắt quan sát mọi thứ thì mới biết cái gu thời trang và cách bày biện, sắp xếp của Ánh thuộc một chiều không gian khác cao hơn so với cái nơi chỉ cần đủ tiện nghi và ngăn nắp của mình.

1 2 3

Cùng chuyên mục
loading...

Bình luận truyện: Dì tôi là một teen girl – Chap 131 – 203