Dì Tôi Là Một Teen Girl – Chapter 113
loading...

Truyện 18+: Dì Tôi Là Một Teen Girl – Chapter 113
Nguồn: DocTruyenMienPhi.Net
Khung cảnh và những từ ngữ được mong chờ nhất truyện cuối cùng cũng đã tới, ngẫm lại thì chưa bao giờ Dì Linh lại có cương quyết trong việc đề cập đến những vấn đề nhạy cảm một cách thẳng thắn và đi sâu vào trọng tâm đến thế, vậy nên mới nói dù có đang lờ đờ thèm ngủ như thằng nghiện thèm thuốc mình vẫn cố căng mắt ra hết sức vểnh tai lên hết mực để có thể chứng kiến trọn vẹn cái sự lạ lẫm hiếm hoi của đời người.
-Nghe hông á…là quan hệ tình dục…_Dì Linh cười nham hiểm nhắc lại thêm một lần nữa mà không quên lè lưỡi liếm láp hai vành môi trông rất “hư hỏng”.
Không dám nhìn trực diện vào đôi mắt tưởng chừng như có khả năng xoáy sâu vào mọi thứ của Dì Linh, mình hồi hộp quay mặt đi hướng khác với cái vẻ bẻn lẻn thường thấy mỗi khi có cơ sự ngoài ý muốn xảy đến. Khoảng cách cả hai lúc đó gần lắm, thật gần đến nỗi mà từng nhịp thở sau khi đã thoát ra khỏi cánh mũi của Dì Linh hầu như đều phả từng luồng nóng ấm mê dại vào mặt, vào cổ khiến cho đầu óc mình thổn thức từng cơn và chẳng mấy chốc trở nên mụ mị thiếu minh mẫn.
-Thái độ…vẻ mặt…ánh mắt…đừng nói là…là…_Dì Linh bất giác lấp lửng với vẻ mặt đầy lo lắng.
-Hả…_Mình vẫn giữ nguyên nét mặt “nửa cong nửa thẳng” lập tức quay sang nhìn chăm chăm.
-Đừng nói là…không có cảm giác gì với tui hết nha…_Dì Linh bật dậy thì thầm những lời nghe ôi nao lòng.
-Hả…sao nói vậy…con có mà…_Mình chống tay ngồi dậy ngay sau, liền gật cổ lia lịa.
-Vậy là có…có hả…_Dì Linh mím chặt môi tròn mắt nhìn mình chờ đợi.
-…_Mình lại gật đầu lần nữa, một cái gật nhẹ sẽ nhanh chóng trôi vào hư không nếu như người đối diện không quan sát thật kĩ.
Không tỏ thái độ hay nói năng gì vội, Dì Linh ngơ ngác nghiêng đầu sang bên với ánh mắt chằm chằm gần như gắn chặt vào từng biểu hiện dù là nhỏ nhất trên gương mặt mình, rồi chợt thình lình Dì Linh chống tay xuống nệm lùi liên tục về phía sau rời xa khỏi tầm với của mình mà cứ như thể trước mắt lúc ấy là một con quái thú lòng lang dạ sói với bộ mặt gớm ghiếc lắm vậy.
-A á á á….cái đồ dâm dê đê tiện này…mấy người có ý gì với tui vậy hả…trời ơi cái đồ biến thái…_Dì Linh đột ngột chững lại, vừa hét vừa đưa một tay lên che ngực, một tay hạ xuống che háng chân trông rất ư là kì cục.
-…_Há hốc mồm miệng, mình ngớ người không nói được tiếng nào vì chẳng thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra nữa.
-Trời ơi còn hả cái miệng kiểu thèm khát nữa kìa…mấy người tính…tính làm gì tui…xê ra hông tui méc Ba mấy người nè nha…nhìn chỗ khác nhanh…không được dùng ánh mắt đê tiện đó nhìn tui…biến đi…_Dì Linh mếu máo hét toáng lên rồi đánh loạch choạng vào hư không, trông cứ như nhỏ con nít độ tuổi lên 10 vừa bị một thằng boy cục súc giật mất đồ chơi vậy.
-Vậy là…_Mình ngộ ra cái chân lí giản đơn mà nếu là người ngoài khi nhìn vào thì ai ai cũng có thể nhanh chóng thẩm thấu ngay từ lúc vừa nghe thấy tiếng hét đầu tiên ban nãy.
-Tui méc Chú nè nha…không được nhìn người tui…không được nhìn…cấm nhìn…_Dì Linh lườm mình ngon lành trông khi tất cả những sợ sệt của “ả” tự nãy giờ hầu như chỉ là tự biên tự diễn.
-Gì chứ…con mới là người nên méc…tự nhiên cái nói “tình dục” này nọ với một thằng nhóc ngây thơ chưa đầy 18 tuổi…ai sai…_Mình chậc miệng thở dài dựa lưng về phía bức tường phía sau.
-Tui giỡn…à tui thử lòng vậy nên mấy người mới lòi cái đuôi chuột ra…gớm thiệt…đồ biến thái…giả Gay đồ…_Dì Linh mắt tròn mắt dẹt soi xét mình.
-Linh nói con nghe xong thấy tội nghiệp…rồi tự nhiên làm cái gương mặt âu lo bất hạnh kiểu không có ai thương Linh hay dành tình cảm cho Linh là Linh buồn Linh tủi nên con ừ đại…đâu có phải cứ đẹp là ai cũng có ý với Linh đâu…cái bản tính khó chịu với nông nổi như con nít nên không ai thương không ai yêu phải rồi…bởi vậy có mình con là con trai mới chơi được với Linh nhưng giờ thì không thèm nữa…_Mình mỉa mai nói một lèo toàn lời cay độc.
-Sao…sao nỡ nói vậy với tui chứ…tui là “bị hại” mà…_Dì Linh cúi đầu buồn bã.
-Ai mới là người bị hại…con đang bình thường tự nhiên cái bị Linh hại xong cái bị cáo buộc luôn…ngu ngơ không biết gì luôn…_Mình vỗ ngực đành đạch giảy nảy.
-Ai biểu nói có ý chi…mà nhìn mắt mấy người lúc đó ghê ghê…đê tiện…bỉ ổi…hạ lưu…_Dì Linh trề môi cãi cố.
-Gì chứ…ừm đúng rồi á…vậy làm ơn xuống phòng ngủ dùm đi…nằm đây lát nữa con ăn thịt Linh luôn á…_Mình nhếch mép cười trông rất ư là sở khanh.
-Đòi ăn thịt nữa hả…trước uống máu rồi giờ đòi ăn thịt…còn nhớ mùi máu hông dạ…_Dì Linh quay ngắt 180 độ chớp mắt ngây thơ khi đề cập đến cái món “tiếc canh chấm xoài” dạo trước.
-…_Chợt nhớ lại cái hình ảnh chiếc sịp Sao dính máu đỏ thẫm ban trưa trong phòng tắm, quá sức nổi da gà mình đành cắn răng im bặt.
-Hơ…bày đặt già miệng…thích hông giờ tui móc trét luôn cho coi nè…xạo xạo…tui nghĩ lại rồi…tui ngủ ở đây…tui tắt điện đây…ngon ăn thịt Linh đi nè Duy ơi…năn nỉ đó…_Dì Linh biết bản thân đang ở kèo trên nên thoải mái đứng dậy lí lắc.

1 2 3 6 >>

Cùng chuyên mục
loading...

Bình luận truyện: Dì Tôi Là Một Teen Girl – Chapter 113