Dì Tôi Là Một Teen Girl – Chapter 112
loading...

Truyện 18+: Dì Tôi Là Một Teen Girl – Chapter 112
Nguồn: DocTruyenMienPhi.Net
Hẳn là có người sẽ nghĩ ngay rằng mình chắc chắn đã “nếm” thử mùi vị của cái vết ố màu đỏ thẫm ở đáy sịp in nhiều hình sao kia bởi lẽ chỉ có đến nước dùng chính miệng để thử “thuốc” thì mới có thể hiểu rõ uy lực của thứ dịch vị ma quái ấy, mới ám ảnh đến độ không nuốt nổi một hạt cơm nào cả ngày hôm đó và hôm sau nhưng không, không có nhé, mình không hề liếm cái vệt màu kinh dị đó nhé mà chỉ ngửi, đúng thật là chỉ ngửi mà thôi.
Sống từng ấy năm chắc đâu ai còn lạ gì mùi tanh của máu đúng không, nếu biết rồi thì mình xin nói luôn là cái chất này so với máu tươi nó còn tanh tưởi hơn cả chục lần mà lại còn nồng mùi và hắt mũi hơn hẳn, tất cả cũng chỉ vì hiếu kì nên khi trông thấy cái sịp sao lấp lánh nằm chỏng chơ trên tắm đòn phòng tắm mình mới dại dột đưa lên mũi ngửi thử cho biết chứ còn nếu không thì có cho vàng cũng chẳng dám. Nhớ lại thì trước đây mình cũng đã từng vô tình thưởng thức món xoài chấm “mùi tạc đỏ” từ Dì Linh rồi thì phải nhưng phần vì chẳng biết phần vì lại có thêm các loại gia vị muối tôm, ớt đỏ nên cái mùi của thứ hợp chất kia chưa thật rõ ràng chứ còn như bây giờ thì xin thề là mới chỉ có ngửi không thôi mà đã nồng lên tận óc, cơ thể cứng đờ, chân run bần bật.
Đặt sịp sao xuống lại vị trí cũ rồi vội vàng quay lưng đi về phía vòi sen hấp tấp vặn nước, mình nhoài người với lấy chai sữa tắm trên kệ ấn nút đổ đầy ra tay rồi cứ thế ngồi bệt xuống sàn cặm cụi chà rửa xong một lúc sau lại dè chừng đưa lên mũi hít hà nhưng chẳng hiểu sao mặc dù đã cố gắng kì cọ mạnh bạo hết sức có thể, xà bông cũng đã nhuề nhòa khắp mọi nơi ấy vậy mà cứ mỗi khi tưởng chừng đã sạch sẽ để rồi đưa lên mũi ngửi thử thì lại luôn có cảm giác như cái chất dịch vị ấy vẫn còn đang phảng phất đâu đây, kiểu “vị ngon trên từng ngón tay” ấy. Ôm sự bế tắc, mình chỉ biết ngồi thừ tiếp tục cào cấu da thịt trong hai lòng bàn tay đến đỏ ửng như thể tâm trí lúc này đang bị ám ảnh bởi một lời nguyền tai quái nào đó. Hòa cùng dòng chảy lành lạnh từ trên cao xả xuống, nước mắt mình bắt đầu rả rích rồi thoáng chốc giàn giụa bởi những hối hận, những ích kỉ ngông cuồng chỉ vì một phút giây lỡ làng mà giờ đây thân xác phải chịu đựng những dày vò đớn đau không ngờ tới. Nửa tiếng sau mình bước ra khỏi cửa phòng tắm với cái mùi hăng hắt vẫn còn thoang thoảng đâu đó trong đầu, đờ đẫn xuống nhà mình nằm thừ người trên ghế sô pha mà biết bao nghĩ suy biết bao ngờ vực đan xen cứ thế thừa dịp để nảy sinh gây muộn phiền đầu óc nhưng rồi cuối cùng tất cả cũng chỉ lững lờ chẳng đi tới đâu bởi lẽ vì quá mệt mỏi do áp lực của buổi học ban sáng nên chẳng mấy chốc mình đã nhắm mắt ngủ ngon lành từ lúc nào không hay, chỉ biết rằng khi thức dậy thì kim ngắn đồng hồ lúc đó đã nhảy tới vị trí số 2. Giựt nảy người ngồi bật dậy mình mắt nhắm mắt mở cố gắng đảo ánh nhìn khắp nơi từ ngoài sân cho đến tận trong bếp nhưng vẫn chẳng thấy người cần tìm đâu cả, gãi đầu nghĩ ngợi đôi chút để rồi sau đó lửng thửng với hai bờ mi nặng trĩu mình lê xác lên tầng hai gõ cửa phòng Dì Linh hồi lâu nhưng thật kì lạ vì tuyệt nhiên chẳng nghe thấy tiếng một ai trả lời, đưa tay xuống vị trí chốt vặn mình chậm rãi xoay vòng rồi sau đó đẩy mạnh vào trong thì ngay lập tức khi ấy đập vào mắt là hình ảnh một người con gái trần truồng không mảnh vải che thân đang nằm úp người trên nền nệm với những vệt máu đỏ thẫm loang lỗ trây trét đầy khắp cơ thể.

Giây phút choáng váng mình đổ người ngã bật ngửa ra sau rồi cứ thế dùng hai chân đạp lấy đạp để, đạp túi bụi vào khoảng không phía trước để tạo đà lùi dần cơ thể về hướng đằng sau hòng thoát khỏi cái viễn cảnh kinh khủng quá sức chịu đựng đang diễn ra ngay trước mắt. Trớ trêu thay khi đang thế hì hục đạp chân thì thình lình một thứ gì đó vững như bàn thạch đột nhiên xuất hiện từ ngay sau lưng rồi lẳng lặng chặn đứng đường lui của mình, hớt hãi mình quay đầu lại nhìn về phía sau để xác định rõ đối tượng gây trở ngại thì vớ vẩn thay khi nhận ra thứ đang áp sát vào lưng mình khi ấy chỉ là bức tường cạnh cửa, đúng thật là trong cái rủi nó có cái xui. Vuốt ngang vầng trán một lượt mình vội vàng nhích người né sang bên định bụng tiếp tục với cái điệp khúc đạp chân quen thuộc để tìm cách thoát thân thì lúc này mới bất giác để ý thấy cái thân xác trần như nhộng với đầy những máu là máu ban nãy bây giờ đã chẳng thấy đâu nữa mà thay vào đó ngay giữa nệm là hình ảnh một con người, một cô gái vô cùng lành lặn với quần áo tuy có đôi chút xộc xệch nhưng vẫn rất đầy đủ chứ chẳng “khuyến mãi độc giả” như khi mình vừa mới bước vào đây.
-Là…là…Dì Linh hả…Linh hả Linh…_Mình đau đớn thốt không nên lời.
Chưa tin hẳn mình cố gắng bám tường đứng dậy đưa tay lên dụi hai mắt liên tục để có thể căng tròng ra hết cỡ mà nhìn kĩ càng mọi thứ, quả thật khung cảnh lúc ấy rất đỗi bình thường chẳng có gì đặc biệt vẫn là cái dáng nằm úp người sóng soài quen thuộc của vị nữ chủ nhân căn phòng giữa tấm nệm hoa hòe, vẫn là cái sịp trắng dày cui được kéo lên cao hết cỡ chấm tới tận rốn y như ban nãy khi mình phải rời phòng vì bị mắng la. Vậy ra tất cả chỉ là ảo giác, một miền ảo ảnh được tạo ra bởi những oán than khôn cùng, những tủi hổ vô bờ bến nảy sinh từ những vệt màu loang lỗ trên cái sịp sao thần thánh. Thở phào, mình lả người lượn vào phòng nhẹ tựa làn gió xuân rồi sau đó khẽ đến kề bên lấy gối hích nhẹ eo Dì Linh chứ chẳng dám đụng chạm vào “hiện vật” như mọi khi bởi vẫn còn ám ảnh lắm.
-Linh ơi…Linh có ăn trưa không…_Mình í ới gọi mà vẫn luôn dè chừng.
-Ưm…hủm…à ăn đi…sáng Linh ăn rồi…Linh đang mệt…ăn đi lát còn đi học…_Dì Linh từ từ mở mắt ra thều thào.

1 2 3 8 >>

Cùng chuyên mục
loading...

Bình luận truyện: Dì Tôi Là Một Teen Girl – Chapter 112