Cô giáo Thủy

Truyện sex: Cô giáo Thủy

Như mọi ngày, cô giáo Thủy rời nhà đi đến trường vào lúc gần 8 giờ sáng. Vì trường ở gần, nên cô thường đi bộ, có thể xem như là tập thể dục luôn. Cô ôm sách vở trong tay, đủng đỉnh bước đi trong ánh nắng mai vừa chớm.

Chợt cô có cảm tưởng như đang bị ai theo dõi, cô quay nhìn tới nhìn lui chẳng thấy một bóng dáng nào khác ngoài một cậu bé. Cậu ấy đi theo sau cô, lấm lét như đứa trẻ ăn vụng, khi bị cô nhìn thấy, thì hắn khựng lại, tay chân lóng ngóng, dáng điệu rụt rè.

Thủy cúi nhìn giờ ở chiếc đồng hồ đeo tay, thấy còn hơi sớm, nên cố tình đi chậm lại chờ cậu bé. Thấy cô giáo đang đi ngừng lại, đứa bé quýnh quáng, nhưng không biết lủi trốn vào đâu, nên lặng lờ đi tiếp như bâng quơ.

Thủy đợi cậu bé đi gần ngang bèn cất lời hỏi: hình như em có điều gì cần muốn hỏi nên đi theo cô vậy. Đứa bé bẽn lẽn, ấp úng, chối lia lịa: không, em cần đi ra chợ, tại cùng đường nên cô nghĩ là em theo cô.

Nói xong, cậu ta bước nhanh để tránh phải đối đầu với cô giáo. Thủy thấy vẻ lúng túng của cậu nhỏ hơi mỉm cười và lẽo đẽo bước tiếp đến trường. Nhưng từ giây phút đó trở đi, đầu óc Thủy không lúc nào yên. Cô giảng bài cho học sinh mà luôn bị vấp váp, cuối cùng đành ra bài cho học sinh làm tại lớp, để cô ngồi suy nghĩ xem sự việc ra sao.

Không riêng gì sáng nay, lạ là cả gần tuần nay rồi, cô luôn cảm thấy bứt rứt khi rời nhà đi dạy. Cô có cảm tưởng như bị ai nhìn trộm, một cái nhìn táo bạo đâm xóc vào người cô, thứ nhìn của một người đàn ông nhìn lén một người phụ nữ đẹp.

Mấy lần cô dáo dác tìm nhưng không hề bắt gặp ai cả. Tuy vậy niềm háo hức đeo đuổi mãi cô khiến cô mất tự nhiên ngang. Trước kia, cô ung dung sống hòa mình bao nhiêu thì nay cô phải khép nép rất nhiều. Cô luôn e ngại sự tuềnh toàng của cô nhiều khi làm cho những người tò mò ghé mắt vào khiến cho nghề nghiệp cô bị mang tai tiếng.

Ở thành phố bé nhỏ này, tí ti gì cũng bị kháo lên rất nhanh chóng. Miệng lưỡi dư luận luôn chuyện ít xuýt ra nhiều, nhất là ưa xăm xoi đời mô phạm để tìm ra sơ hở rồi đặt điều nói xấu.

Cô Thủy đổi về dạy ở đây, sống một mình. Cô cố giữ hành vi, lời nói luôn chững chạc để tránh ngay từ đầu mọi việc thị phi. Đối với học trò, tuy cô không quá ư khắt khe, song lại cũng không phóng túng. Kỷ luật được cô duy trì gắt gao, bài vở phải hoàn tất, nếu không thì không xong với cô.

Tuyệt đối cô không cậy nhờ bất cứ một trò nào ôm hộ tập vở về nhà, nhất là học sinh nam, để khỏi bị nghi ngờ vô lối. Ngay cả học sinh gái, cô cũng không tỏ vẻ trìu mến riêng em nào, cô lủi thủi sống một mình nơi nhà trọ của cô.

Bữa nay chẳng hiểu sao cô lại thấy cậu bé mải mê nhìn và đi theo cô đến vậy. Cô không sợ đứa nhỏ có hậu ý xấu với cô, nhưng cung cách rụt rè và như sợ bị người bắt gặp của nó khiến cô phải đặc biệt lưu ý.

Chẳng lẽ thằng bé này là nguyên nhân cô thấy như bị theo dõi suốt tuần nay, mà nếu không thì tại sao cô lại có sự phấp phỏng vậy chứ. Tâm tư cô Thủy luôn phải đấu vật suốt cả buổi học, nên đến lúc tan trường cô thấy mệt vô cùng.

Cô trở về nhà, uể oải mở cửa phòng bước vô. Chợt bắt gặp một mảnh giấy con với những dòng chữ nguệch ngoạc nhét dưới khe cửa. Thủy cầm lên đọc, vỏn vẹn chỉ có một hàng ngây ngô vắn tắt: em thương cô. Ngoài ra không có thêm lời nào khác.

Tờ giấy khiến Thủy càng Thủyg mang. Chả lẽ đây là lời của cậu bé lúc sáng, và nếu đúng vậy tại sao khi cô hỏi thì nó tìm cách chối băng ý nguyện của nó với cô. Thủy chợt thấy no ngang, chẳng muốn lo bữa ăn trưa.

Cô leo lên giường nằm, đạp bỏ đôi dép ở chân ra, chẳng thiết cởi áo dài nữa. Cô nằm lim dim suy nghĩ, đầu óc quay cuồng. Lần đầu tiên, từ sau ngày xa người yêu, cô thấy bâng khuâng vì mảnh giấy lạ.

Nắng chấp chới trên hàng cậy khẽ lay nhẹ vào phòng. Những bóng nắng rung rinh in lên vách, đập những mảng tối lướt qua lại như lá quạt. Thủy nhỏm dậy, nhớ ra cái mắc áo phơi mấy món đồ lót ở ngoài cửa sổ bị gió thổi đung đưa, đẩy hắt bóng nắng vào.

Thủy ngồi lên ra thu cất mấy món đó vào. Cô chợt thấy thằng bé lảng vảng đứng nhìn say sưa mấy thứ cô vừa phơi đó. Thoáng gặp cô, thằng bé lủi nhanh. Thủy chợt hiểu ra cái sự tò mò của đầu óc non nớt của cậu bé.

Như một que diêm lóe lên trong đêm tối, Thủy lờ mờ hiểu ra ý tưởng của đứa bé. Chắc nó bị ám ảnh vì ba cái đồ lót bên trong của cô nên mới đâm tương tự cô nặng tới vậy. Thảo nào nó lẽo đẽo theo cô để được gần gụi bóng dáng yêu đương mà nó vẽ ra trong đầu óc tưởng tượng của nó.

Rồi cô không còn thấy lòng nôn nao nữa. Sự mù mờ dược soi tỏ đã cho cô chấm được cái đích mới, đó là chỉ có thằng bé này chăm chú đến cô thôi, chứ chẳng có một gã trai hay đàn ông nào khác. Nghĩ thế, cô thấy tội nghiệp chú nhỏ, chắc là nó cô đơn nên ngắm trộm, yêu mò. Đột nhiên, cô có ý muốn tìm hiểu sâu thêm về cậu bé sáng nay.

Sự mệt mỏi tan biến nhanh, Thủy thấy đói dồn dập. Cô vội bắc nước nấu mì gói cho kịp ăn, còn nghỉ ngơi một lúc trước khi vào giờ học buổi chiều. Cô vừa làm vừa tủm tỉm cười, tim đập thình thịch, chả lẽ lại nghêu ngao hát thì mới diễn tả hết niềm vui trong cô lúc này.

Chiều đi dạy, cô lững thững bước đi một cách tự tin. Cô cố tâm chờ xem thằng bé có đi theo chăng, thì dường như thằng bé cũng đoán ra sự biết hiểu của cô nên không rụt rè nữa.

Khi cô vừa ra khỏi phòng và bước ra đường thì nó nhìn cô gật đầu chào và như tình cờ hai người cùng đi chung một đoạn ngắn. Thủy lặng im một lúc, rồi chân vẫn rảo bước, nhưng miệng cô nói: cám ơn em, cô đã đọc mảnh giấy của em.

Thằng bé nhìn cô với cặp mắt vui mừng và biết ơn. Nó chưa kịp nói gì thì cô nhẩn nha dặn thêm: từ nay em có thể đến phòng cô chơi, nếu em muốn. Thằng bé càng khấp khởi mừng, không tin dễ dàng thành công như vậy. Nó lắp bắp thưa: vâng, nếu cô cho phép. Và nó vui chân sáo rảo bước đi thẳng.

Cô giáo Thủy đem nỗi vui đó vào lớp. Cả buổi, cô giảng bài trôi chảy, bọn học trò không hiểu sao qua buổi trưa cô giáo đã đổi thay khác hẳn lúc sáng. Cô vui vẻ chuyện trò, lại tha cho một bài kiểm tra tại lớp. Riêng Thủy, đôi lúc cũng không hiểu chính mình, tại sao cô lại mời thằng bé đến chơi, cô hết sợ lời đồn thổi rồi sao. Nhưng cô lại biện bạch về sự ngay thẳng của cô, vả lại thằng bé chẳng là học sinh thì ai dựa vào đâu để nói lời xuyên tạc cơ chứ.

Cơm tối xong, Thủy đem bài vở học sinh ra chấm. Cô cặn kẽ ngồi đọc từng câu văn, sửa từng dấu chấm phẩy rồi lựa ra một vài bài viết hay để mai đọc làm mẫu cho lớp. Cô làm xong thì trời đã tối. Dạo này mùa thu nên tối rất nhanh, cô xếp gọn tập học sinh và leo giường nằm. Lơ mơ cô nhớ lại thời người yêu của cô.

Anh yêu cô say đắm và cô cũng vậy. Hai người thề non hẹn biển, một hai sẽ là của nhau. Vậy mà không dưng lại chia tay. Anh ham hố một lần đến thăm cô đã tỏ vẻ suồng sã vật cô đòi cởi áo, cô chống cự và anh đã giựt rách bung cả khuy bấm ở cổ áo dài cô. Cô bất mãn về thái độ hung bạo đó nên giận dỗi đứng lên, dứt khoát chia tay.

Anh nài nỉ xin lỗi cô vì sự hấp tấp vô lối vừa rồi, nhưng cố khắt khe không tha thứ. Cô nghĩ chưa gì mà anh đã đối xử thiếu tế nhị thì sau này khi về với nhau anh sẽ còn hung hăng làm sao. Tính cô thích việc gì cũng phải từ tốn, còn tính cách vũ phu thì cô không thể chấp nhận.

Cô bỏ thành phố chọn đi dạy ở vùng xa là cũng vì lý do đó. Cô về đây chán ngán tình đời, lơ là mọi khuyến dụ của trai tráng và dốc lòng chăm chút cho tương lại học trò của cô. Cô đã cố quên hạnh phúc riêng tư, cho dù tuổi xuân của cô vẫn không tránh khỏi những rung cảm tự nhiên khi mùa đổi thay.

Nhiều đêm, cô cũng nhớ đến kỷ niệm với anh, những nụ hôn lén lút dưới tang cây, những chiều mưa núp nhờ mái hiên ngôi nhà bên đường, những nắm tay âu yếm, những ước vọng tương lai. Anh vào hạng người chừng mực đấy chứ, cô vẫn mến vì thái độ chững chạc của anh. Vậy mà thinh không anh làm cô thất vọng.

Dù sau đó anh đã hết lời biện minh vì cô quá lôi cuốn nên anh mềm yếu không cầm lòng được, nhưng cô đã dứt khoát là dứt khoát. Cô buông lơi tình yêu như thả tay cho chiếc diều bắt đầu băng đi vì gió lớn, dù tiếc ngẩn ngơ vì buột tay mất chiếc diều đẹp vô cùng, song thà là vậy hơn là lỡ phải hận về sau.

Đã lâu rồi, Thủy quên hẳn anh. Cơ hồ cô cũng không nhớ là có anh hiện diện trên cõi đời này. Và nếu nơi thể xác cô không có hình dáng của đôi bầu ngực nở nang thì âu giữa anh với cô chưa từng có sự gặp gỡ nữa là khác.

Vậy mà tối nay cô lại chợt nhớ đến anh. Cô nhớ da diết tựa như hai người vừa mới xa nhau và vẫn còn sự qua lại. Phải chăng cái nhìn của cậu bé bị thu hút bởi những món đồ lót cô phơi nơi cửa sổ mà cô bắt gặp sự thẫn thờ của nó khi bị chộp quả tang khiến cô nghĩ đến anh.

Cũng cái nhìn ma mị và thu hút như vậy của anh khi một lần nhìn chờ cô thay áo đã làm cho cô điên đảo mê muội anh. Cái nhìn của một tín đồ cung kính trước thần tượng đắm say vị nữ thần quyền uy khiến cho tâm hồn cô vốn tế nhị càng thêm rạo rực quấn quit.

Lần ấy, anh đã ngồi sững theo dõi cô, có lúc cô đã nghĩ anh sẽ quáng quàng nhào đến với cô ngay tắp lự (dù anh có làm như thế, chắc cô cũng không nỡ từ chối), vậy mà không, anh vẫn chỉ ngồi yên ngắm cô thôi. Bởi thế, cô nghĩ anh đáng yêu quá và cô đã tự trách về thái độ quá dung dị của mình.

Chẳng nói, cô bỗng thấy thẹn thùa, má hây hây đỏ, tay chân lính quýnh. Anh phải rút nhanh một điếu thuốc ra châm, hít mạnh vài hơi và thở khói bay khắp phòng. Chừng như anh cố xua đuổi những ý tưởng hắc ám đang đun đẩy anh đổ ập vào cô.

Chính vì vậy cô rất phục, ngưỡng mộ anh và khen anh thuộc hạng người có tư cách. Hai người hôm ấy đưa nhau đi ăn, đi chơi và chỉ khi đã ra ngoài đường anh mới nhỏ nhẹ khen cô: em có bộ ngực đẹp quá. Anh không nghĩ chúng đầy đặn và thật đến vậy. Cô đã sung sướng, vô cùng sung sướng vì lời khen tặng đó.

Thế rồi chẳng hiểu sao anh lại có lần khác suồng sã với cô để đến nỗi cả hai rã tan mối tình tuyệt đẹp. Từ đó cô chợt nghiệm ra ở nơi phái nam, tình cảm thật vô cùng phức tạp. Có lúc họ lồng lộng như một một đấng quyền uy phong nhã, nhưng có khi họ trở nên phóng túng như một kẻ lăng loàn.

Kinh nghiệm nhỏ nhoi đó khiến Thủy đâm sợ. Cô không tin là mọi người đều xấu, song người nữ cũng không nên tạo điều kiện để xảy ra những việc không hay. Khốn nỗi đàn bà trời sinh ra dù có khéo thu vén đến đâu cũng không che kín hết được của nả mình có.

Cặp vú của phụ nữ là trung tâm quyền lực khiến phái nam phải trầm trồ khi tiếp xúc. Dù người tư cách đứng đắn đến đâu ít ra trong đầu óc cũng lởn vởn dáng tròn trịa của cặp ngực phụ nữ khi có dịp trao đổi ý kiến, dù là trên bất cứ lãnh vực nào. Đó là một lẽ tự nhiên mà vì lịch sự người ta cố phải tỏ ra lịch lãm, chứ còn cặp máu hau háu của các ông dường như chỉ muốn chọc thủng lớp vải bọc ngoài để lột trần hai vú các cô/bà ra mà chiêm ngưỡng mới ưng.

Cái nhìn của cậu bé cũng nói lên ước muốn như thế. Thủy đoán chừng cậu ta thèm thuồng bộ ngực của cô lâu rồi, vì chưa được dịp tận mắt nhìn thì tạm ngắm mớ đồ lót của cô treo phơi để phóng xa sự tưởng tượng của cậu. Nên Thủy thấy thương đứa bé vô cùng.

Tâm hồn cô nhạo lộn khó chịu. Làm sao đây, làm sao dập tắt được sự thèm khát tự nhiên của một người nam (dù là còn bé) chỉ vì hắn đã được thừa hưởng thiên ân của trời cho để coi người phụ nữ như mẹ, chị, em mình.

Chỉ mới nghĩ tới vậy, cô đã thấy nơi đôi vú cô hình như đang có sự mơn trớn dịu dàng lên đó. Cô tỉnh táo nhận ra không phải là bàn tay anh mà là đôi tay bé nhỏ của đứa bé run run khi được cô cho phép ấp vào hai vú trần của cô.

Bàn tay cậu bé không vướng chút mùi trần tục mà nâng niu trân trọng hai vú cô với những ngón run run ngượng ngập. Cô nhìn thấy vẻ ngây dại của nó khi xoa tròn bầu vú và cái miệng ha hả ra càng làm cho Thủy thấy xúc động thêm. Hành động của cậu bé quá ư cung kính, giống như thái độ của một tín đồ khi vào cung thờ nữ thần, để hết tâm trí vào sự dâng lễ lên người mà anh ta luôn xem là thần tượng.

Hẳn nhiên, hai núm vú cô săn cứng lên dần, nhưng núm vú đã ngủ quên từ lâu vì thiếu sự ve vuốt. Nay chỉ mới cảm nghĩ thôi mà chúng đã vươn vai thức dậy, Thủy cảm thấy cả hai bầu vú ấm nóng lên và tăng thêm sức nặng. Càng lúc hai vú càng thổn thức nhức buốt, hai núm như đang bị vê se chói chói.

Thủy đặt tay lên hai bên vú để ngăn chặn bớt sự rạo rực đang bùng lên ở đó. Ai dè sự va chạm không những không làm cho cô bớt háo hức mà còn làm cô khó chịu hơn. Cô đã vò mạnh chiếc nịt vú mà cảm giác tưng tưng vẫn không tan, trái lại càng bị xốc dữ dội. Lại thêm chất lụa mềm của chiếc áo ngoài càng để bàn tay cô tiếp xúc sát với cặp vú hơn càng làm Thủy vô cùng lúng túng.

Cô vướng víu vì sự xột xoạt này nên chẳng cần suy nghĩ nhiều, Thủy đưa tay cởi lần từng hột nút ra. Khi hai vạt áo đã mở toang, Thủy thọc tay vào cái nịt vú vò mạnh. Những mắt len nơi chiếc nịt vú cọ vào lớp da mềm của ngực làm cho Thủy thêm điên đảo vì bị kích thích.

Thủy phải tiến thêm một bước nữa bằng cách lòn tay ra sau lưng gỡ cái khóa cài nịt vú. Hai lúp ren tháo lỏng, từng chiếc vú thoát ra ngoài, lồng lộng như trời cao. Thủy day bàn tay tròn ở mỗi bầu vú để nghe những cơ thịt bọp bọp dưới da. Một cảm giác sâu lắng chạy rần rần từ đầu vú vào trong lồng ngực, ví như có luồng điện mạnh xăm xoi vào các tế bào nung núc đó.

Những hành động xoa bóp đùn đẩy làm cho cái nịt vú trệ xuống và rớt ra khỏi ngực cô lúc nào không hay. Chúng nằm chình ình trên sàn nhà, lum lúp như hai chiếc oản no tròn đều đặn. Thủy vẫn tiếp tục vò hai vú, càng nghĩ đang được cậu bé xoa bóp chứ không phải chính cô đang làm. Cô nắn hai núm vú, bẹo lôi hai cái quầng và vò hai vồng bầu như ta vò lá rau má. Những cái núm đỏ lưng lên càng làm cho màu hồng tự nhiên sẫm lại thêm khiêu khích. Thủy càng vò để dằn cơn tức tối dâng lên thì hai bầu vú càng nhỉnh lên nhìn cô châm chọc.

Lúc này nếu có ai nhìn thấy chắc sẽ nghĩ cô là một con rắn đang múa khúc trong đền thờ nữ thần vì cô uốn éo mềm oặt như thân xà vậy. Hai mắt cô nhắm nghiền lung linh, bàn tay thoăn thoắt vò day lên những cái vú vốn đã căng lên hết cỡ. Có lúc cô phải dón ngón tay nắm lấy núm vú lăn se như vo cục bột mới thấy bớt thổn thức, không hiểu sao cô nghĩ phải nhờ đến một cái miệng đàn ông bú mút vào họa may đầu vú mới đỡ tê.

Cũng may, đêm nay là đêm cuối tuần, mai trường nghỉ dạy nên dù cô có thức khuya một chút, cũng không sao. Nghĩ thế cô nằm ườn ra giường, hai tay bóp cật lực lên đôi vú và đầu óc rầm rộ những ý tưởng lạ.

Cô càng cố biện minh việc làm của cô hoàn toàn tự phát thì cô lại đụng đầu với khuôn mặt đứa bé nghệt ra vì cô. Thủy không thể xóa bỏ hình ảnh của nó được, giờ nó đã là một ám ảnh suốt đời bám lấy cuộc sống của cô để khuấy trộn lên như một nồi bột nấu sôi tới độ.

Bao nhiêu sự khép nép bấy lâu cô ủ ấp cơ hồ rệu rã hết. Cô thấy mình yếu ớt quá đáng. Cô hoàn toàn bị động vì cơn dục bất chợt đến với cô. Bao lần cô muốn tự xỉ vả mình, không dưng chỉ vì cái nhìn trộm của đứa bé mà cô muốn hóa rồ, hóa dại. Song con người yếu đuối vốn tự tìm cách bào chữa cho ý nghĩ xằng bậy của mình. Thủy cũng đang tìm cách chống chế như vậy, cô cố chối bỏ sự tác động của cậu bé mà chỉ nghĩ đó là bản tính thèm khát tự nhiên của người nữ đôi khi lởn vởn qua đời sống hằng ngày mà thôi.

Xếp hạng 2.8/5 (63 phiếu)

Cùng chuyên mục

Bình luận truyện: Cô giáo Thủy