Chuyện ngày tết
loading...

Truyện Sex: Chuyện ngày tết
Nguồn: DocTruyenMienPhi.Net
Những ngày giáp tết, miền quê tôi vốn yên ả cũng trở lên rộn rã tấp lập bời những người đi học như tôi về quê nghỉ tết và cả những người làm ăn xa trở về quê sau một năm lăn lộn cùng cuộc sống. Trên tay ai cũng lỉnh kỉnh những túi quà tết, tiếng chào hỏi, tiếng cười nói mỗi khi gặp lại bạn bè, họ hàng, ai ai cũng tất bật, bận rộn nhưng vui vẻ.

Năm nay bố tôi phải trực nên từ 23 tết bố tôi đã được về nhà nghỉ, 28 bố tôi phải lên đơn vị, năm nay mẹ tôi sẽ lên ăn tết cùng bố vì đây là cái tết cuối cùng của bố tôi ở đơn vị hiện tại, ra tết bố tôi sẽ chuyển công tác về HN. Những ngày ở nhà bố tôi tranh thủ sửa sang lại nhà cửa, mua sắm những thứ cần thiết cho tôi và cu Th ở nhà đón tết. Mẹ thì gói bánh sớm hơn mọi năm, còn tôi và cu Th có nhiệm vụ dọn dẹp đồ đạc trong nhà, xong việc hai anh em lại ra quán đánh đế chế với nhau. Mỗi ngày nghỉ tết là từng ngày dài nhớ chị trong cồn cào. Vậy là xa chị đã được 1 tuần rồi. Làm hết ngày mai chị được nghỉ tết, nhớ chị quá, mong chị lắm.

Ban ngày có thể vì việc này việc kia và cả vì mải chơi nên tôi cũng ít nghĩ đến chị hơn, nhưng đêm đến mỗi khi đặt lưng xuống tôi lại nhớ chị cồn cào, nhớ chị nhiều lắm, nhớ hơi thở quen thuộc của chị, nhớ giọng nói nhẹ nhàng, nhớ cử chỉ dịu dàng của chị và nhớ cả những đêm làm tình cùng chị… đêm nào cũng vậy tôi mượn điện thoại của bố nói là mượn để chơi điện tử nhưng thực ra tôi nhắn tin cho chị. Nhớ chị nhiều lắm, có những đêm nhắn tin cho chị xong tôi tưởng chừng như không chịu được vì nhớ chị, có lẽ tôi đã quen ở bên chị, được ôm chị được đưa đẩy chị mỗi khi đi ngủ và nó đã trở thành thói quen đối với tôi. Xa chị tôi nhớ chị nhiều lắm, mong đến ngày mai bởi hôm đưa tôi ra bến xe về quê ăn tết chị nói chị sẽ về với tôi khi chị được nghỉ. Lúc này có lẽ chỉ cần được nhìn thấy chị thôi cũng đủ để những cồn cào kia tan biến.

Sáng 26 tết đang ngồi lau lá bánh cho mẹ tôi thì có điện thoại, bố tôi gọi tôi lên nghe điện. Đầu dây bên kia giọng chị nhỏ nhẹ vang lên:
– Chồng à!
– Ừ, em được nghỉ làm chưa.
– Em được nghỉ rồi,vừa đi liên hoan tất niên cùng mọi người về. Em đang ở phòng chồng này. Chồng đang làm gì thế?
– Đang dọn dẹp cùng mẹ.
– Ngày kia mẹ đi cùng bố hả anh?
– Ừ, chiều em có về đây không?
– Hihi, em định chiều về nhà chồng nhưng… ngại bố mẹ lắm. Bố có khó tính không?
– Cũng bình thường.
– Hay để ngày kia em về, được không? Mai em chở bác về quê tảo mộ, ngày kia em đưa bác lên rồi về nhà chồng. Được không? Gặp bố mẹ chồng em ngại lắm.
– Ừ… thế cũng được.
– Thế chồng có nhớ em không?
– Có. He he.
– Ừm, hihi… đắp chăn của chồng nhớ chồng quá. Ngày kia nhé.
– Ừ, ngày kia e về sáng hay chiều?
– Chắc sáng đưa bác lên rồi em về nhà chồng luôn. Chồng đừng đi đâu nhé.
– Ok.
– Thôi chồng làm gì thì làm đi. Em ngủ đến chiều rồi về nhà bác. Nhớ chồng lắm. hihi.
Cúp máy mà lòng tôi khấp khởi, ngày kia… 2 ngày nữa thôi, nghĩ đến chị tôi chỉ muốn lên xóm trọ gặp chị luôn lúc đó.

Sáng 28 tết xe cơ quan bố tôi về đón bố mẹ tôi từ sớm. Đang ngủ thì bố tôi lên gọi 2 anh em xuống nhà bố tôi dặn dò và đưa thêm tiền cho 2 anh em để ở nhà thiếu gì thì mua sắm thêm. 2 anh em mắt nhắm mắt mở ngồi nghe thi thoảng gật gù cho bố mẹ yên tâm. Bố mẹ lên xe đi tôi và cu Th lại lên ngủ tiếp. 8h sáng đang ngủ thì có tiếng người gọi cửa, 2 anh em đùn đẩy nhau xuống mở cửa cuối cùng tôi phải dậy. Đứng trước cổng là cô bé hàng xóm tên H học cùng cu Th. H sang nhờ tôi hoặc Th chở ra phố mua vài thứ. H chơi với anh em tôi từ nhỏ, nhà cách nhà tôi 3 nhà. Thực ra thì trước khi gặp chị, tôi và H cũng có cảm tình với nhau nhưng cũng chỉ là thấy thinh thích thôi. Thi thoảng H viết thư lên trường cho tôi kể chuyện học hành, thi cử ở nhà.

Hoặc những hôm rỗi rãi tôi ra quán net chat với H. Lúc đó tôi nghĩ có lẽ chỉ là tình cảm và suy nghĩ kiểu trẻ con nên thực sự tôi cũng không để ý nhiều. Mở cổng bảo H vào nhà, tôi nói đợi tôi một lúc rồi tôi đưa đi, chứ Th giờ này thì chắc chẳng gọi dậy được. Vệ sinh cá nhân xong lấy xe của bố tôi đưa H đi. Ra phố H vào cửa hàng mua sắm còn tôi đứng ngoài chờ. Phố xá ngày tết tấp lập và nhộn nhịp hơn hẳn. Xe chở bia, xe chở bánh kẹo từ Hà Nội cứ nườm nượp đổ về tiếp tế cho các đại lý. Đường phố ngày giáp tết cũng đông hơn bởi những gia đình ở các tỉnh giáp Hà Nội kéo về quê ăn tết. 2 bên đường đào quất bày la liệt. Đang mải ngắm những cành đào ven đường trong lúc chờ H vào đại lý mua đồ thì chị đỗ xe trước mặt tôi.
– Anh… anh đi ra ngoài này làm gì thế? Mua đào à?
– Ô… sao em về sớm thế? Sao em biết anh ở đây?
– Em đang định sang đường thì nhìn thấy anh. Anh mua đào à?
– Không, anh đang đứng ngắm thôi.
– Anh chờ ai à, Th đi cùng anh không? Bố mẹ đi chưa anh?
– Bố mẹ đi rồi, anh chở cô bé hàng xóm đi mua đồ.
– Cô nào thế? Có phải cô bé ngày trước anh hay ra chat đó không?
– Ừm…
– Đâu rồi, xinh không?
– Trong kia kìa, không xinh bằng vợ anh. He he.
– Hứ, điêu. Bắt quả tang nhé. hihi.
Đang nói chuyện thì H đi ra. Chị nháy mắt tôi ra hiệu điều gì đó rồi chị nói:
– Em, em là người yêu của T à?
– Dạ… không ạ. – H thỏ thẻ trả lời.
– Chối làm gì, chị biết rồi, T nó kể về em suốt đấy. hihi.
– Dạ… không phải đâu chị ạ. Em ở cạnh nhà anh T thôi chị ạ.– H ngượng ngùng.

Tôi cắt ngang lời chị và H, nói H lên xe để đi về, chị vẫy vẫy H rồi nói:
– Em lên đây đi với chị, T cho người yêu em đi cùng chị một lúc nhé. Hihi.
Tôi cười cười rồi không nói gì, tôi bảo H lên xe chị P chở, H ngoan ngoãn nghe theo lời tôi leo lên xe chị. Trên đường đi chẳng biết chị và H nói gì với nhau, đi đằng sau tôi chỉ biết 2 chị em nói với nhau nhiều lắm. Nói suốt cả quãng đường từ phố về nhà tôi.

Về đến nhà, H chào tôi và chị rồi ra về. Chẳng biết khi nãy H nói gì với chị mà giờ chị cứ nhìn tôi rồi tủm tỉm cười, mắt chị ánh lên niềm vui. Hơn một tuần không được gặp chị ….nhìn chị tôi chỉ muốn kéo chị vào lòng để hít hà cái hơi thở quen thuộc và vòng tay dịu dàng của chị. Nhìn quanh nhà chị hỏi tôi:
– Bố mẹ chuẩn bị chu đáo nhỉ. Sáng nay mấy giờ bố mẹ đi hả anh?
– Chưa đến 6h xe đã về đón bố mẹ rồi. Sao em về sớm thế?
Tiến lại gần tôi rồi ghé sát vào tai tôi chị nói:
– Vì nhớ chồng quá. hihi.
Tôi kéo chị vào ghé sát môi chị thì chị đẩy ra:
– Ưm… thôi chồng. Ai vào thì chết. Th đâu anh?
– Ừ nhỉ. Chắc nó vẫn ngủ. Đêm qua 2 anh em thức trông bánh chưng cho bố mẹ ngủ để sáng nay bố mẹ dậy sớm vớt bánh. Để anh lên gọi nó dậy nấu cơm.
– Hihi, thôi anh ạ. Cứ để Th ngủ. Nhà mình có thức ăn chưa để em nấu cơm.
– Hình như có thịt gà với rau cần ở dưới tủ. Mẹ mua nhiều lắm.

Xuống bếp chị nhặt rau nấu cơm, còn tôi bóc bánh chưng. Nhìn chị vừa làm vừa hát, tôi biết chị vui lắm khi gặp tôi, lòng tôi trào lên niềm hạnh phúc, cảm giác ấm áp trong tình yêu với chị, chỉ mong sao sau này tôi và chị được về ở một nhà với nhau, được sống cuộc sống vợ chồng, được bên nhau được hạnh phúc được trọn vẹn… tôi mong nhiều lắm.

Nấu cơm xong nhìn đồng hồ mới 10h. Tôi định lên gọi cu Th thì chị bảo thôi kệ để Th ngủ, 11h thì gọi Th dậy ăn cơm. Kéo chị sát vào tôi, ghé sát môi chị tôi hôn chị ngấu nghiến, nhớ chị quá, nhớ chị nhiều lắm. Chị hé môi đón lấy môi tôi, lưỡi chị quấn lấy lưỡi tôi, quắp chặt tôi chị nồng nhiệt đón lấy những nụ hôn của tôi. Ở nhà ăn nên tôi và chị không sợ người lạ vào, nhưng chỉ sợ cu Th dậy rồi đi nhà ăn. Rời môi chị tôi bảo chị chờ tôi một chút. Chạy lên khóa cửa cổng, khóa luôn cửa nhà trên để nếu cu Th có dậy thì cũng phải ở trong nhà, coi như tôi đi ra ngoài và khóa cửa nhà. Vội vã xuống nhà ăn tôi lại quấn lấy chị, đẩy chị dựa vào tường, tôi và chị quấn lấy nhau, bao ngày nhớ nhung mong được gặp chị, tôi chỉ muốn hòa vào với chị làm một. Những nụ hôn cuồng nhiệt và ướt át, những lời yêu thương thì thầm…luồn tay vào xoa khắp cơ thể chị, kéo áo chị lên tôi vục mặt vào cặp vú căng tròn của chị rồi liếm láp, rồi mút mát… ngửa mặt lên như để cảm nhận sự đê mê chị ôm chặt đầu tôi, vày vò tóc tôi. Chị thì thầm:
– Nhớ chồng quá.

Rời vú chị tôi cúi xuống hôn khoảng bụng trắng ngần của chị, rồi dịch dần xuống dịch dần xuống, cởi khuy quần chị kéo xuống, kéo luôn cả chiếc quần lót mà ở đáy đã nhơn nhớt vì nước của cô bé của chị ra khỏi chân chị, kéo một chân chị đặt lên vai tôi, quỳ xuống tôi nghịch ngợm cô bé của chị. Chị không rên mỗi lúc một to hơn khi tôi đưa lưỡi liếm dọc hai môi cô bé từ dưới lên trên, cô bé ướt nhẹp, những sợi nước trắng trong nhơn nhớt nối lưỡi tôi và đôi môi cô bé. Miệng chi rên rỉ kèm đó là những lời nói yêu thương dành cho tôi. Kéo tôi đứng dậy chị lại hôn tôi nồng nhiệt, môi tôi môi chị hòa vào nhau, nước miếng của tôi của chị và cả của cô bé hòa vào nhau.

Hạnh phúc và ngọt ngào. Luồn tay vào trong quần tôi chị mân mê cậu bé, vuốt nhẹ vuốt nhẹ rồi mạnh dần mạnh dần, tôi lạc trong đê mê, đắm đuối theo từng động tác của chị. Gỡ hẳn chiếc quần gió của ra khỏi chân, chị cúi xuống liếm lắp cậu bé, cậu bé ướt nhẹp vì nước miếng của chị và cả chất nhờn rỉ ra từ miệng cậu bé. Chị vừa liếm láp vừa xoa khắp đùi tôi. Đê mê, khoan khoái lên đến cực độ. Đứng dậy tôi đẩy chị dựa vào tường, kéo một chân chị ngang hông rồi đưa cậu bé vào trong người chị. Chị nhắm chặt mắt, ôm chặt cổ tôi, ưỡn người lên phía trước đón lấy từng nhịp dập của tôi. Nhịp nhàng, nhịp nhàng tôi và chị đưa nhau đến cõi thần tiên, chị rên rỉ, tôi xít xoa… rồi từng đợt nhớ nhung khao khát ào ạt ào ạt bắn vào trong chị. Mặt chị đỏ hồng, mồ hôi túa ra. Nhìn tôi âu yếm, ôm chặt tôi chị xít xoa. Rời khỏi tôi, chị vào nhà tắm rửa ráy, xong chị nói tôi mở cửa gọi Th xuống ăn cơm.

Chiều hôm đó chị cùng tôi và cu Th dọn dẹp tiếp nhà cửa, rồi tôi và chị đi ra phố mua quất, mua sắm thêm vài thứ cho tôi và cu Th rồi 5h chiều chị lên xe về nhà. Chị hẹn mồng 2 tết nếu có thể về được chị sẽ lại về thăm tôi. Bao nhiêu nhớ nhung, bao nhiêu mong mỏi nay được gặp chị đã giải tỏa phần nào trong tôi, yêu chị nhiều lắm, thật sự tôi không muốn xa chị một giờ phút nào.

Tối hôm đó về đến nhà chị gọi điện về cho tôi. Chị nói chị hạnh phúc, chị yêu tôi nhiều lắm. Chị sẽ làm tất cả để tôi và chị được ở bên nhau. Nghe điện xong, vừa xuống ăn cơm thì H sang chơi. H cũng hay sang nhà tôi chơi lên cũng tự nhiên nhưng không biết sáng nay chị nói với H chuyện gì mà tôi thấy thái độ của H khác khác so với thường ngày. Thi thoảng tôi thấy H nhìn tôi, rồi lại ngại ngùng. Ăn xong cu Th lên nhà xem tivi, còn tôi rửa bát. Đang cất bát lên chạn thì H nói:
– Tối sang nhà em chơi đi?
– Có vụ gì thế?
– Không, nay nhà em đun bánh chưng. Rủ anh với Th sang chơi cho vui.
– Ừ, nhà em đun đêm à.
– Vâng, lát anh sang trông bánh với em nhé. Em về đây.

Nói rồi H về luôn, Tôi cảm thấy có điều gì đó làm thay đổi thái độ của H với tôi. Không biết chị nói với H điều gì. Chỉ sợ chị trêu H là tôi nói với chị tôi hay kể về H, tôi yêu H (để khai thác xem tôi với H có gì không) để rồi giờ H có thái độ khó hiểu với tôi. Chạy lên nhà bấm điện thoại gọi cho chị nhưng không thấy chị nhấc máy. Đang phân vân không biết có nên sang nhà H hay không thì cu Th trên tay cầm bộ bài đi cùng 1 cu em hàng xóm nữa rủ tôi sang đó chơi.

Ngập ngừng một lát tôi nói:
– Hai thằng cứ sang trước đi, khóa cửa xong rồi anh sang.
– Vâng, anh sang luôn nhé. Em cả anh Th sang trước đây.
Cu em hàng xóm trả lời.

Hai thằng vừa ra khỏi cửa tôi lại nhấc điện thoại gọi cho chị một lần nữa. Thật lòng tôi không muốn H hiểu lầm tình cảm của tôi. Từ ngày yêu chị, từ ngày có chị tôi chỉ coi H như một người em gái, không hơn không kém. Tôi không muốn có thêm bất kỳ chuyện gì nữa xảy ra làm chị phải lo lắng phải suy nghĩ vì tôi nữa. Những khó khăn, những thử thách những vất vả nhọc nhằn mà tôi gieo lên cuộc đời chị kể từ khi chị quen tôi đã quá đủ để chị mệt mỏi, quá đủ phiền muộn với chị rồi. Tôi không muốn chị phải buồn phiền thêm một lần nào nữa. Còn với H, thực ra thì thời gian trước tôi và H thích nhau nhưng chỉ là cảm nhận ở trong lòng, chỉ là hai người nhận thấy ở nhau có chút tình cảm, có chút quan tâm chứ chẳng bao giờ tôi hay H nói với nhau điều ấy. Và từ khi yêu chị tôi cũng không có hành động gì để H hiểu lầm, để H ngộ nhận tình cảm của tôi, vả lại năm nay cũng là năm cuối cấp của H, thực lòng tôi cũng mong H tập trung vào việc học. Không phải chỉ chuyện H để ý đến tôi mà cả chuyện nhiều cậu học cùng lớp, và cả những anh hơn tuổi H ở trong khu để ý đến H, có những người đã viết thư tỏ tình, có những người đã tặng quà H nhân dịp những ngày lễ dành cho phụ nữ, sinh nhật .v.v… có thể cũng làm em phân tâm, xao nhãng việc học.

Còn buổi sáng nay, có thể chị vô tư, chị nói với H chị chỉ là chị họ của tôi, chị trêu H rằng tôi tâm sự với chị là tôi thích H, tôi hay kể về H… nhưng chị đâu có biết rằng những điều chị nói với H vô hình chung lại làm H ngộ nhận tình cảm của tôi. Chơi với H từ nhỏ tôi biết thực sự em là người ngoan ngoãn và được giáo dục trong một gia đình cơ bản, nhưng ở lứa tuổi đó em vẫn còn ngây thơ và mơ mộng nhiều lắm. Thật sự thái độ của H làm tôi khó nghĩ. Từng tiếng chuông điện thoại cứ trôi qua lặng lẽ, rồi tút..tút..tút… có lẽ chị bận việc gì đó nên không cầm máy. Dập máy xuống, khoác thêm chiếc áo, khóa cửa cẩn thận như lời bố mẹ dặn trước khi lên đơn vị đón tết tôi lững thững đi sang nhà H. Nhìn vào bếp nhà em thấy Cu Th, cu em hàng xóm cùng e vẫn đang ngồi sưởi ấm quanh nồi bánh trưng, 2 cu em ngồi châm chọc nhau, còn em vẫn ngồi nhìn chằm chằm vào đám lửa bần thần như đang suy nghĩ chuyện gì đó. Bước vào sân thấy bố mẹ em đang ăn cơm trên nhà. Tôi hỏi:
– Cô chú, cô chú ăn cơm muộn thế ạ.
– À, T à. Vào đây làm một chén với chú nhỉ thanh niên. – giọng bố em nói với tôi.
– Ngồi đây để cô mày xuống lấy chén và bát đũa. – Bố em tiếp lời.
Thấy vậy nên tôi từ chối:
– Thôi cô ạ, cháu vừa ăn cơm rồi. Cô chú cứ ăn đi.
– Mấy khi mày sang đây, lâu lắm không thấy mày sang nhà chú. Dạo này hình như mày ít về thì phải, học hành có vất vả không?
– Cháu cũng bình thường chú ạ. Đợt vừa rồi lạnh quá nên cháu cũng ngại về.
– ………………………………………… …………………………………….

Ngồi vừa nói chuyện vừa uống với bố em hai chén, bố em hỏi han chuyện học hành, ăn ở trên Hà Nội xong tôi xin phép bố mẹ em xuống chơi với 3 đứa vẫn đang ngồi dưới bếp. Thấy tôi xuống hai cu em khúc khích cười, còn em chỉ chào khe khẽ một câu “Anh T” rất nhỏ, cu em hàng xóm trêu tôi.
– Được nhạc phụ nhạc mẫu tương lại mời uống rượu, sướng nhể.
– Vớ vẩn. Bài đâu, bỏ ra chơi đi. – Tôi cốc đầu nó.
– Ok. Thế chơi chéo cánh nhé, anh với chị H, còn em với anh Th. Bên nào thua đi mua nước ngọt với bim bim về đây.
– He he, được đấy. – Tôi trả lời.
– Thế anh đưa tiền đây em đi mua trước, không có lát chơi xong chẳng còn quán nào mở cửa. Lát nếu em với thằng này thua thì em trả tiền anh. – Cu Th phát biểu.
– Cũng được. – Tôi nói.
– Đi, tao với mày đi mua. À, anh và chị dâu ở nhà đừng có phím nhau nhé. he he. – 2 cu em cười sặc sụa rồi đi ra cổng.

Thực ra thì các bác, các cô trong xóm vẫn thường trêu tôi với H, thường gán ghép tôi với H nên bọn trẻ con thấy vậy cũng hùa theo. Để ý thái độ của H….lạ quá. Đúng, chắc chắn hôm nay chị đã nói gì với H, nên thái độ lúc này của H khác hoàn toàn so với trước đây. H hỏi tôi:
– Anh được nghỉ lâu không?
– 12 tết anh mới phải học. Năm nay em định thi trường nào?
– Mẹ em cứ bắt em thì Y, nhưng em thích Bưu chính viễn thông. Thằng Th nó bảo nó thi ĐH Cảnh sát đấy anh ạ.
– Ừ, bố anh bảo nó thi trường đấy. Hình như ra tết nó phải xuống công an huyện làm hồ sơ và sơ tuyển rồi thì phải.
– Vâng. Nhà trường cũng thông báo lịch sơ tuyển vào ngành công an cho tất cả học sinh khối em rồi. À… Anh hay nói chuyện với chị họ anh à. Chị ấy xinh nhỉ.
– Ơ… thế sáng nay em với chị ấy nói chuyện gì với nhau mà anh thấy nói suốt cả đoạn đường về. – Tôi chột dạ.
– Không… chị ấy kể chuyện về anh thôi. Chị ấy bảo anh hay tâm sự với chị ấy…. Phải không?
Đang nói chuyện thì cu Th và cu em hàng xóm về. H lại nhìn chằm chằm vào đám lửa dưới nồi bánh chưng, thi thoảng ngước lên nhìn tôi. Khó hiểu, khó hiểu quá. Có lẽ những gì tôi suy đoán là đúng. Nhất định tôi sẽ không để em hiểu lầm về tình cảm của tôi. Bởi tôi chỉ yêu một mình chị. Tôi chỉ có chị trong lòng.

Cả buổi ngồi chơi bài tôi cảm nhận được có điều gì đó thay đổi trong cách cư xử của H với tôi. Thi thoảng em nhìn tôi ngượng ngùng, với tôi ánh mắt ấy vô cùng lạ lẫm, đôi khi ánh mắt ấy trìu mến như cái nhìn của những kẻ đang yêu, những kẻ đã thuộc về nhau. Khó nghĩ quá. Chơi bài xong thấy cũng đã muộn, tôi cùng cu Th và cu hàng xóm chào bố mẹ em ra về. Về nhà nằm trằn trọc mãi mà không ngủ được. Đang miên man suy nghĩ thì tiếng chuông điện thoại reo lên. Tưởng rằng chị gọi nhưng không phải. Mẹ tôi gọi về hỏi sao mẹ gọi từ tối mà 2 anh em không nhấc máy, tôi nói 2 anh em sang nhà H chơi nên mẹ cũng yên tâm, mẹ dặn dò vài câu rồi nhắc 2 anh em đi ngủ sớm và mẹ dập máy. Tiện tay tôi bấm luôn số của chị, chưa chắc chị đã còn thức. 11h rồi. được 3 chuông thì chị nhấc máy:
– Alo, chồng à! – Giọng chị nhỏ nhẹ, khe khẽ. Hình như chị đã ngủ.
– Ừ, em ngủ chưa?
– Em vừa lên giường nằm. Lúc nãy gọi về nhà mình mãi chẳng thấy ai nhấc máy. Anh với Th đi chơi đế chế à?
– Không, 2 anh em sang nhà H chơi bài.
– Sướng nhỉ.hihi. Thế bé H có nói gì với anh không?
– Nói gì, có gì mà nói.
– Hihi. Thế lúc tối gọi về cho em có việc gì thế.
– Ừm… anh bảo này.
– Gì ạ?
– Thế vợ có nói với H chuyện gì không?
– Không, sao anh hỏi vậy?
– Vì anh thấy thái độ của H nó thế nào ấy.
– Vợ có nói gì đâu… mà thái độ thế nào là thế nào?
– Khang khác.
– Hihi. Vợ trêu H là chồng hay kể với vợ về H. Nhưng vợ hỏi gì H cũng chối, hình như H nó cũng nhát chồng nhỉ. Hihi.
– Ừm….
– Thôi, chồng đi ngủ đi. Gọi cho vợ chỉ để hỏi chuyện đó thôi à? Yêu chồng lắm. hihi.
– Ừ, vợ ngủ đi nhé.
Cúp máy tôi lên phòng trùm chăn nằm suy nghĩ rồi ngủ lúc nào chẳng biết. Chiều 30 tết, tôi và cu Th vừa đi tảo mộ về đến cổng thì gặp H. H cầm quyển sách Học tốt hóa học 12 đưa cho tôi. H nói trong ngượng ngùng.
– Trả anh này. Ra tết em lại mượn tiếp.
– Cứ cầm lấy mà xem. Anh có dùng đến nữa đâu mà trả. – Tôi trả lời.
– Anh… cứ … cầm lấy… em… để ở giữa quyển sách.

Ấp a ấp úng H rúi quyển sách vào tay tôi rồi quay lưng đi thẳng về nhà. Tôi cầm quyển sách nhìn theo H mà chưa hiểu ra chuyện gì. Lên phòng mở sách ra tôi thấy một tờ giấy, trong đó H ghi những lời chúc năm mới dành cho gia đình tôi và cho riêng tôi. Nghĩ thì cũng chẳng có gì phải nghĩ, vì tôi đã yêu chị, tôi cũng sẽ cố gắng để tôi và chị được ở bên nhau. Nhưng tôi cũng muốn viết cho H vài dòng chỉ mong em hiểu, chỉ mong em đừng suy nghĩ, em đừng bị phân tâm, đừng hiểu lầm vì những lời chị nói. Viết xong tôi gửi luôn cho H, tối hôm đó H viết lại cho tôi em nói em sẽ nghe lời tôi, em sẽ cố gắng đỗ đại học và sẽ không để chuyện gì làm ảnh hưởng đến việc học của em dù tôi biết trong những lời em viết có một chút dỗi hờn, một chút tủi thân.

Nhưng với tôi, tôi chỉ cần em hiểu là được, vì hiện tại tôi đã có chị. Tôi không nghĩ đến ai ngoài chị. Chị là tất cả của tôi lúc này.
Mồng một tết, sau khi lên nhà ông bà nội ngoại chúc tết về tôi định bấm số gọi cho chị thì cậu mợ tôi đến chúc tết. Đêm qua giao thừa bấm cho chị nhưng nghẽn mạng nên không gặp được chị. Sáng nay thì bận làm cơm cúng tổ tiên xong rồi 2 anh em lại vội vã lên nhà ông bà nội ông bà ngoại mừng tuổi ông bà nên cũng không gọi cho chị được. Nhớ chị quá. Mong chị nữa. Chiều hôm đó hội bạn cùng tuổi ở quê lại kéo đến nhà tôi uống rượu, uống xong thằng nào cũng say, lăn ra ngủ. Mãi đến tối khát nước quá tôi tỉnh dậy xuống nhà lấy nước uống, nhìn đồng hồ đã 8h tối. Trời tối om, ngoài ngõ thì vẫn nhộn nhịp tiếng thanh niên đùa nhau, cười nói rôm rả. Bấm điện thoại gọi cho chị, chưa dứt chuông đầu tiên chị đã bắt máy.
– Alo!
– Vợ à.
– Vâng, thế chồng tỉnh rượu rồi à?
– Ừm….Sao vợ biết anh uống rượu?
– Lúc 3h em gọi về Th nghe máy, thấy Th nói anh say rượu đang ngủ. Thế chồng uống với ai?
– Mấy thằng bạn học cùng hồi nhỏ.
– Uống ít thôi nhé, nhỡ khách của bố mẹ đến còn tiếp khách nữa chứ. Thế chồng ăn gì chưa?
– Vừa dậy, gọi cho vợ luôn. Mai vợ có về không?
– Sáng mai vợ về, chồng đừng đi đâu nhé. Mai bố mẹ cũng về hả chồng?
– Ừ.
– Ngại nhỉ… hihi.
– Ngại gì, mai về nhé. Nhớ… nhớ vợ lắm.
– Hihi. Thôi chồng đi ăn gì đi, sáng mai vợ về.

Cúp máy tôi xuống nhà ăn ăn tạm bát miến, rồi lại sang nhà mấy cô chú hàng xóm chơi. Tết nên đến nhà ai cũng bị mời rượu nhưng vì chiều uống cũng khá nhiều nên tôi từ chối. 10h về đi ngủ. Mai tôi lại được gặp chị, mong chị quá. nhớ chị nhiều lắm.

Mồng 2 tết, rét căm căm trời lất phất mưa tôi lại dậy sớm làm cơm cúng tổ tiên. Cu Th cũng dậy phụ tôi. Cúng xong, 2 anh em đang bày biện hoa quả, bánh kẹo để tiếp khách thì chị gọi về. Giọng chị buồn bã.
– Chồng à?
– Ừ, mưa thế này hay là thôi vợ đừng về nhà anh nữa.
– Em… em lấy xe ra định về nhà chồng thì mẹ nói đi đâu thì đi nhưng 11h phải có mặt ở nhà?
– Có việc gì à vợ?
– Em nói em lên nhà Hương chơi chắc tối mới về thì mẹ không cho em đi. Cả anh M cũng không cho em đi. Anh M và mẹ bảo để hôm khác thì lên nhà Hương chơi.
– Thế nay nhà vợ có việc gì à?
– Chẳng biết chồng ạ. Hình như bạn anh M mới đi xuất khẩu lao động ở Hàn Quốc về… hình như trưa nay đến chúc tết. Chẳng biết sao mẹ và anh M cứ bắt em phải ở nhà. Hình như…– giọng chị buồn buồn.
– Ừ… thôi, vợ ở nhà đi, hôm khác về nhà anh cũng được. Nay cũng mưa mà lạnh lắm.
– Nhưng mà…phù… – Chị thở dài.
– Chồng đừng đi đâu nhé, nếu về được em sẽ gọi cho chồng trước, về được em sẽ về.
– Ừm, nay anh ở nhà cả ngày. – Tôi nói để chị yên tâm.

Tôi cúp máy mà lòng buồn rười rượi. Lại xem mặt, lại vun vén… sao mọi người không để chị tự quyết định hạnh phúc cuộc đời chị, chị đã đủ chín chắn để biết được điều gì đúng điều gì sai, đâu là thật đâu là giả. Sao mọi người cứ muốn áp đặt suy nghĩ của họ lên cuộc đời chị. Nhớ chị quá, thương chị nhiều lắm. Đầu năm người ta vui vẻ, người ta được tự do vui chơi, còn chị….còn tôi…. Lên phòng tôi nằm đợi điện thoại của chị.

10h, rồi 11h cũng không thấy chị gọi. Muốn gọi cho chị lắm nhưng sợ gọi rồi chị lại suy nghĩ, chị lại lo lắng. Tôi biết chị luôn lo tôi buồn, chị luôn sợ tôi chán nản. Xuống nhà đi ra lại đi vào, mấy lần định gọi cho chị rồi lại thôi. Phù… đang suy nghĩ thì tiếng điện thoại vang lên.
– Anh à. – Chị sụt sịt.
– Sao thế vợ?
– Chồng có bận gì không?
– Có chuyện gì thế vợ?
– Anh có phải đi đâu không?
– Nhưng có chuyện gì.
– Bạn anh M đi Hàn Quốc về đến chơi…Ông ấy vừa về rồi.
– Nhưng có chuyện gì không?
– Mẹ và anh M muốn em nhận lời yêu ông này. Ư..ư…ư. Em cãi anh M và mẹ nên mẹ và anh ấy mắng em. Nói em ngu, nói em… ư …ư..ư.
– Thế bây giờ em đang ở đâu?
– Em vẫn đang ở nhà. Nhưng nhìn thấy mẹ và anh M em sợ lắm..hu..hu..hu. Em vừa xin bố cho lên nhà Hương chơi. Bố đồng ý rồi. Nhưng giờ về nhà chồng… gặp bố mẹ chồng em… em ngại lắm. Anh… anh lên Hà Đông được không?
– Nhưng lên Hà Đông gặp nhau ở đâu bây giờ?
– Em lên xóm trọ, em vào phòng anh chờ anh nhé.
– Nhưng mồng 2 liệu cô V có mở cổng không?
– Chồng cứ lên đi, nếu không vào được phòng thì em chờ chồng ở đầu đường vào nhà cô V nhé.
– Ừ, vậy cũng được, anh gọi Th về trông nhà rồi anh đi luôn. À.. vợ đi chậm thôi nhé. Mặc ấm vào.
– Vâng ạ. – Chị vẫn sụt sịt.
Cúp máy tôi ra sân đình gọi Th về trông nhà, dặn Th nếu bố mẹ về thì nói tôi lấy xe đi chơi cùng hội bạn cấp III chắc tối muộn mới về. Khoác áo, xỏ giầy tôi đi thẳng lên xóm trọ. Mồng 2 tết trời rét căm căm, lất phất mưa bay hứa hẹn một năm không mấy suôn sẻ cho chuyện của tôi và chị.

Mặc cho mưa xối vào mặt và tay thì tê cóng vì lạnh tôi vẫn cố đi thật nhanh để lên gặp chị. Tôi không muốn chị phải một mình chờ đợi tôi một phút giây nào cả. Tôi hiểu lúc này chị chỉ có tôi là chỗ dựa, với chị tôi là niềm vui, là mục đích và động lực để chị vượt qua mọi lời nhiếc móc của những người trong gia đình chị. Nghĩ đến những gì chị đang phải chịu đựng tôi xót xa lắm, tôi hiểu chị đang rất buồn. Giờ này có lẽ chị cũng đang trên đường đi, thương chị nhiều lắm… thân gái dặm trường. Nghĩ đến chị lầm lũi một mình vượt 30km giữa trời mưa kèm cái lạnh thấu xương chỉ để được gặp tôi mà lòng tôi thắt lại. Có phải tôi đã làm khổ chị?

Mất 45 phút tôi đến đầu đường rẽ vào nhà cô V chủ nhà. Hai bên đường nhà nào cũng đóng kín cửa để tránh rét. Trong ngõ, bên hiên một ngôi nhà ven đường chị vẫn đang ngồi trên xe gục đầu lên mặt đồng hồ xe, vậy là cô V chưa mở cổng xóm trọ, có lẽ chị ngồi đó trú mưa và chờ tôi. Nhìn thấy chị cảm giác nghèn nghẹn nơi cổ họng trào lên trong tôi. Dựng xe sát với xe chị, tôi nói:
– Em lên lâu chưa?
– Em vừa lên.
Ánh mắt buồn bã và vẫn còn ướt vì những giọt nước mưa hoặc cũng có thể là vì những giọt nước mắt của chị làm tôi xót xa. Môi chị tím tái còn tay chị thâm tím run run vì lạnh khiến tôi không thể cầm lòng. Mắt tôi cay cay, ôm chị vào lòng tôi nói:
– Đừng buồn vợ ạ. Anh sẽ ở bên vợ.

Vẫn ngồi trên xe, áp đầu vào ngực tôi chị nói.
– Vợ lạnh quá. va…va…va..
Hai hàm răng chị va vào nhau. Thương chị nhiều lắm, đau lắm mà chẳng làm gì được cho chị lúc này. Có ai phải khổ sở, vất vả và nhọc nhằn vì người yêu giống như chị không. Kéo chị ép sát vào ngực, cầm tay chị đút vào túi áo khoác của tôi, tôi nói.
– Vợ để tay vào đây cho ấm, hôm nay cô V chú Đ chắc chưa mở cổng xóm trọ. Giờ mình đi đâu hả vợ?
– Đứng đây một lúc cho ấm rồi em với anh lên nhà Hương gửi 1 xe xong rồi chồng đưa vợ đi đâu cũng được. – giọng chị vẫn run run vì lạnh.

Cứ đứng như vậy để chị bớt lạnh khoảng 20p sau tôi và chị lên xe. Đưa cho chị chiếc khăn mà chị đan cho tôi tôi bảo chị quàng vào cho ấm rồi tôi và chị lên nhà Hương. Tôi không muốn nhắc đến chuyện bạn anh M trưa nay đến chúc tết gia đình chị, tôi cũng không muốn hỏi gì về chuyện đó vì sợ chị buồn. Trên đường đi chị chẳng nói gì, thi thoảng nhìn sang tôi thấy chị sụt sịt. Nghĩ mà xót xa, và thấy khổ thân người yêu tôi quá. Biết làm được gì cho chị lúc này.

Lên đến nhà Hương trời cũng tạnh mưa. Tuy vẫn lạnh nhưng không còn buốt như buổi sáng. Gửi xe, rồi tôi và chị chào Hương đi chơi. Qua thái độ của chị có lẽ Hương cũng đoán được chị đang buồn nên Hương không hỏi gì cả. Hương chỉ nói, cứ để xe ở đây lúc nào lấy cũng được. Ra đường chị ngồi ép chặt vào tôi, thọc hai tay vào túi áo tôi gục vào lưng tôi chị im lặng, còn tôi buông một tay đút vào túi áo để cùng với tay chị. Những ngón tay của tôi và chị đan vào nhau, thi thoảng chị nhả ra vân vê tay tôi. Cả buổi chiều tôi và chị cứ lang thang hết đường này đến đường khác đến 5h chiều chị nói:
– Thôi, quay về nhà Hương lấy xe đi chồng, chồng về đi không bố mẹ sốt ruột.
– Anh bảo Th nói với bố mẹ anh về muộn rồi. Tối về cũng được.
– Trời lạnh, đi buổi tối nguy hiểm lắm. Vợ với chồng về nhà Hương lấy xe thôi.
– Ừm… vợ.. đỡ buồn chưa.
Chị gục đầu vào lưng tôi thủ thì:
– Em cũng chẳng nghĩ ngợi làm gì nữa cho mệt. Chỉ cần em được ở bên chồng là được. Mặc kệ ai nói gì thì nói.
– Ừm… vợ đừng suy nghĩ gì cả. Cố gắng đợi đến khi chồng ra trường, lúc đó chắc mẹ sẽ không ngăn cấm nữa đâu. Còn giờ mẹ nói gì thì vợ cũng đừng cãi lại, cãi lại chỉ làm mẹ tức thêm thôi.
– Vâng, học xong chồng xin bố mẹ cưới vợ luôn nhé.

Vừa nói chị vừa nắm chặt tay tôi. Tôi cũng kẹp chặt tay chị. Thật lòng tôi yêu chị nhiều lắm. Chị buồn tôi cũng buồn và xót xa lắm nhưng tôi vẫn cố gắng bình thường để chị yên lòng. Tôi thầm nghĩ sau này dù có đi bất cứ con đường nào thì tôi cũng sẽ cố gắng để chở che cho chị, để là chỗ dựa cho chị. Chỉ cần tốt nghiệp tôi sẽ xin phép bố mẹ cho tôi lấy chị làm vợ, bởi có lẽ sẽ chẳng bao giờ tôi tìm được người hơn chị, và có lẽ sẽ chẳng bao giờ tôi yêu ai hơn yêu chị được. Đang miên man suy nghĩ thì chị nói:
– Chồng nghĩ gì thế, quay về nhà Hương thôi.
– Ừm… vợ có về nhà luôn không?
– Về đó rồi vợ lấy xe về luôn. Tết nhất vợ cũng không muốn ngủ lại nhà Hương.
– Hay anh đưa vợ về nhé. Được không?
– Thế thì muộn lắm. Về bố mẹ chồng mắng chết.
– Chẳng sao đâu, tết nhất đi chơi là bình thường. Nhưng vợ có sợ bố mẹ không?
– Không, nếu sợ thì vợ đã chẳng yêu chồng đến ngày hôm nay. Chồng ơi…
– Há…
– Chồng đừng suy nghĩ gì nhé, mẹ với anh M cấm thì mặc kệ chồng nhé. Còn ai để ý vợ, vợ cũng chẳng quan tâm đâu. Vợ chỉ yêu chồng thôi, chồng đừng suy nghĩ gì đấy nhé.
– Ừm..

Vừa đi chị và tôi vừa nói chuyện và chị chỉ đường đến nhà chị. Gần 7h tối thì tôi và chị về đến Thị trấn nơi chị ở. Đến trước ngôi nhà 3 tầng chị bảo tôi dừng lại. Xuống xe nhìn tôi âu yếm chị nói.
– Nhà vợ đây rồi. Run không?
Nhìn chị tủm tỉm cười tôi nói:
– Bình thường, sao nhà vợ đông thế?
– Kệ, cứ vào đi chồng ạ. Hội bạn anh M ở cùng Thị trấn đấy.
Dựng xe tôi cùng chị bước vào nhà. Dưới nền nhà, anh M cùng mấy người bạn trong đó có cả lão K đang ngồi uống rượu. Nhìn thấy tôi anh M và lão K tỏ vẻ vô cùng ngạc nhiên.

Anh M nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên, có lẽ anh không nghĩ rằng tôi lại dám đến nhà anh. Quay sang chị có phần bực tức anh hỏi:
– Đi đâu mà giờ mới về?
– Em đi có việc của em.
Chị trả lời một cách thản nhiên rồi cầm tay tôi kéo vào nhà trong. Lão K nhìn thấy tôi và chị sau một chút bối rối hắn quay mặt đi hướng khác và coi như chưa từng gặp tôi. Chào mọi người xong tôi đi vào cùng chị.
– Hình như bố mẹ không có nhà. Anh có đói không để em nấu miến. – Chị nói.
– Cũng không đói lắm, em đói à?
– Vâng, em đói lắm. Trưa nay chẳng ăn gì. Em nấu luôn cho anh nhé.

Đang nói chuyện thì chị Phượng (chị gái chị) từ trên tầng đi xuống.
– Em chào chị. – Tôi lễ phép.
Nhìn tôi một vòng từ đầu đến chân rồi quay sang chị, chị Phượng nói:
– Đây có phải T không?
– Vâng, chị không ăn cùng mọi người à. – Phương trả lời.
– Hai đứa đi đâu mà về muộn thế. Mẹ bực mình lắm đấy. Lát mẹ có nói gì thì hai đứa cố mà nhịn nhé. Ngồi im chứ đừng có nói gì nghe chưa.
– Phù… vâng.

Chị thở dài rồi quay ra tiếp tục thái hành cho vào nồi miến. Có lẽ chuyện của tôi và Phương chị Phượng cũng đã biết nên chị mới dặn dò như vậy. Rồi chị hỏi han về việc học hành và cả gia đình tôi. Tôi cảm nhận được chị Phượng là người dễ gần và có vẻ chị không phản đối chuyện của tôi và Phương. Ngồi nói chuyện với tôi đến khi Phượng nấu miến xong thì chị Phượng đi lên trên tầng. Chị dặn dò tôi và Phương một lần nữa nếu mẹ có nói gì thì hai đứa cố gắng nhịn.

Ăn xong mà bố mẹ chị vẫn chưa về, chị nhìn tôi rồi nhỏ nhẹ:
– Hay anh cứ về đi, muộn rồi. Giờ về đến nhà cũng phải 10h đêm.
– Ngồi chờ bố mẹ một lúc nữa. Đằng nào thì cũng xuống đây rồi. – Tôi trả lời.
– Sợ không?
– Bình thường mà.
– Vậy thì chờ thêm một lúc nữa vậy. phù…
Chị lại thở dài rồi quay đi, không biết chị đang suy nghĩ điều gì.

Tôi và chị ngồi im lặng, hình như chị đang suy nghĩ điều gì đó. Mặt chị thoáng buồn. Bỗng tiếng anh M gọi chị:
– P, P ơi.
Chị đang mải suy nghĩ điều gì đó nên có lẽ chị không nghe thấy. Anh M lại gọi:
– P, mày làm cái gì thế.
– Anh M gọi em kìa. – Tôi đập vào vai chị và nói.
– Sao thế ạ? – Chị trả lời anh M.
– Ra đây tao nhờ. – Tiếng anh M vọng vào.
– Em đang bận. – Chị trả lời cụt lủn và bực tức.

Tôi nhắc chị nhỏ nhẹ cứ ra đi xem anh nhờ việc gì nhưng chị cương quyết không ra, chị nói kệ, chẳng có chuyện gì đâu, ra ngồi nói chuyện với ông ấy thôi. Rồi chị lại gục xuống bàn buồn bã, ngồi cạnh tôi, khẽ tựa đầu vào nách tôi chị lẩm nhẩm sao bố mẹ lâu về vậy.

Đợi thêm 30 phút mà bố mẹ chị vẫn chưa về. Chị chạy lên phòng lấy găng tay, mũ len đưa cho tôi, tháo luôn chiếc khăn lúc trưa tôi đưa cho chị chị quàng vào cổ tôi rồi nói:
– Thôi chồng đội mũ, đi găng tay vào rồi đi về không có bố mẹ lo. Bố mẹ vợ đi chúc tết loanh quanh trong thị trấn, biết khi nào mới về mà chờ. Chồng cứ đi về đi.

Tôi ậm ừ, thôi thì đành để dịp khác gặp các bác sau vậy. Chạy lên phòng chào chị Phượng. Chị Phượng đưa cho tôi một phong bao lì xì kèm lời chúc năm mới may mắn, vạn sự như ý và dặn tôi nói với P phải bình tĩnh trong mọi chuyện, chị nói mọi chuyện dần dần rồi sẽ đâu vào đấy. Tôi dạ vâng rồi xin phép chị đi về, chị cười hiền rồi lại quay vào trong phòng. Xuống nhà tôi chào anh M cùng mọi người rồi ra sân lấy xe, chị đi sau theo tôi. Ra cổng chị đứng sát xe, chỉnh lại mũ, áo cho tôi chị dặn dò khi nào về thì điện cho chị và đi đường cẩn thận, chị dặn tôi không được suy nghĩ gì và đừng lo lắng gì cho chị. Tôi gật đầu đang định nổ máy đi thì chị nói:
– À, từ từ đã chồng. Chờ vợ chút.
Chị chạy vút lên phòng rồi xuống, dúi vào túi tôi một chiếc phong bao rồi nói:
– Mừng tuổi chồng. hihi.
– Sáng vội quá chẳng chuẩn bị gì mừng tuổi vợ. Để hôm nào vợ lên đi làm thì anh mừng tuổi nhé. – Nhìn chị cười cười tôi nói.
– Vâng, thôi chồng về đi. Về nhớ gọi điện cho vợ nhé.

Hơn 10h tôi về đến nhà, không thấy bố mẹ tôi nhà, hỏi Th thì Th nói bố mẹ đi sang chúc tết hàng xóm. Hỏi cu Th bố mẹ có hỏi gì tôi không thì cu Th nói bố mẹ biết tôi đi chơi với bạn cấp III nên bố mẹ cũng không hỏi gì. Bấm số gọi cho chị để chị yên tâm xong tôi lên phòng. Dở chiếc phong bao chị đưa cho tôi ra, trong đó có 1 tờ 50.000 mới cứng, kèm một tấm thiệp nho nhỏ trong đó chị ghi mấy dòng chữ: “Chúc mừng năm mới. Chúc chồng yêu luôn vui vẻ, học tốt và nhanh ra trường. Vợ yêu chồng nhiều!”.Đọc xong tôi cất cẩn thận tấm thiệp của chị vào ví rồi trùm chăn ngủ.

Vừa nằm một lúc thì thấy tiếng bố mẹ tôi dưới nhà. Dậy mặc quần áo tôi xuống nhà chào bố mẹ. Bố nói đùa tôi cậu cả mồng 1 tết vui quá hay sao mà bí tỉ cả ngày. Mẹ thì cằn nhằn rồi nhắc tôi uống ít thôi. Ngồi nói chuyện với bố mẹ một lúc tôi lên đi ngủ, tiện thể mượn luôn điện thoại của bố mang lên phòng. Chùm chăn nằm nhắn tin cho chị, chị nói chị chưa ngủ vì đang nằm nghĩ và thương tôi, chị nói nếu tôi yêu người khác có lẽ tôi không vất vả như vậy. Chị hỏi tôi lúc ở nhà chị có để ý cái ông ngồi cạnh anh M không? Thực ra tôi cũng không để ý lắm chỉ nhớ mang máng hình như có một ông đầu vuốt keo bóng lộn lúc đó cứ nhìn tôi chằm chằm khi tôi và chị bước vào. Chị nói đấy chính là ông bạn anh M mới đi Hàn Quốc về và đang có ý định tán tỉnh chị. Chị nói đi nói lại với tôi rằng mặc kệ mọi người, không được băn khoăn hay lo lắng gì cả. Chị chỉ yêu mình tôi và sẽ cố gắng bằng tất cả sức lực của chị để tôi và chị đến được với nhau. Tôi nhắn lại cho chị cũng nhiều lắm, rồi tôi và chị chúc nhau ngủ ngon.

Rồi những ngày nghỉ tết cũng qua đi, sáng 12 tôi lên trường nhận lịch học mới. Theo lịch nhà trường thì khoa tôi phải lên Xuân Hòa – Vĩnh Phúc học lấy chứng chỉ giáo dục quốc phòng 1 tháng. Sau khi gặp gỡ hội bạn và đi làm vài trận đế chế, gần 12h tôi bắt xe về xóm trọ. Trên xe tôi nhắn tin cho chị nói chị xin bác cho chị tối nay sang nhà Hương ngủ. (Sáng nay trước khi đưa tôi ra bến bắt xe lên trường bố tôi đưa cho tôi điện thoại mà bố đang dùng, bố nói cho tôi để bố mẹ tiện liên lạc). Chị nhắn lại cho tôi chị xin bác từ sáng rồi. Khi nào tôi về thì xuống điểm xe bus trước cổng ngân hàng chị làm ngồi đợi chị. Chị nhắn chị nhớ tôi nhiều lắm, trưa nay chị sẽ về phòng trọ nấu cơm ăn cùng tôi…

Ngồi trên xe tôi tủm tỉm cười một mình. Nhớ chị quá, 10 ngày rồi không được gặp chị. Mong chị nhiều lắm. Rồi xe dừng ở điểm cách ngân hàng chị làm khoảng 50m. Lững thững đi bộ đến quán nước đối điện chỗ chị làm tôi gọi chén trà nóng và ngồi đợi chị. Ngồi được khoảng 5 phút thì thấy anh M cùng một người nữa nhìn quen quen dừng xe trước cổng ngân hàng, tôi nhận ra đó là cái ông ngày tết tôi gặp ở nhà chị, cái ông mà chị nói là vừa đi Hàn Quốc về. Đứng trước cổng ngân hàng anh M rút điện thoại ra gọi cho ai đó. Có lẽ là gọi cho chị. Một lát sau, chị từ trong đi ra. Ngồi hơi xa nên tôi không rõ chị nói gì, nhưng thái độ của chị có vẻ chị không vui lắm.


Cùng chuyên mục
loading...

Bình luận truyện: Chuyện ngày tết