Cho Bạn Chồng đụ Nát Lồn

Truyện Sex: Cho Bạn Chồng đụ Nát Lồn
Nguồn: DocTruyenMienPhi.Net
Cho dù ngày mai là đám cưới nhưng mọi thứ đã có Thế Toàn lo, chàng lo hết mọi thứ từ cái nhỏ nhất, Thùy Dương chỉ việc nằm nhà nghỉ ngơi và chăm sóc nhan sắc. Mấy đứa bạn ghen tị với hạnh phúc của Thùy Dương. Nhưng họ đâu hiểu được nỗi lòng Thùy Dương đang ngổn ngang. Sau buổi tối tiệc chia tay với mấy đứa bạn, nàng về ngủ suốt một ngày, trong giấc mơ của nàng những hình ảnh ấy cứ lặp đi lặp lại. Sáng ngủ dậy, tấm đệm dưới mông nàng ướt đẫm vì những ham muốn Thùy Dương trải qua trong mơ. Hôm qua, Thế Toàn có đến thăm Thùy Dương một lần, cũng vuốt ve gần gũi nàng, nhưng nàng không muốn, viện cớ để xa nhau vài ngày, đêm tân hôn vui vẻ hơn. Toàn vui vẻ chấp nhận.

Thùy Dương lo lắng nếu tình hình này, sau này khi kết hôn xong, nàng sẽ làm việc có lỗi với Toàn. Nàng yêu Toàn, nàng không muốn mất Toàn. Hơn ai hết, nàng biết Toàn là một người chồng lý tưởng. Nhưng những ham muốn kêu gọi trong nàng quá hoang dại, nàng khó lòng áp chế nó vĩnh viễn.

Rồi ngày tổ chức đám cưới của Thùy Dương và Thế Toàn cũng tới, đám cưới được tổ chức long trọng tại một Khách sạn 5 sao ngay trung tâm thành phố. Đám cưới rất vui, họ hàng bạn bè đến đầy đủ, hầu như không thiếu ai, Thùy Dương thật đẹp trong bộ váy cưới trắng tinh, điểm các hạt pha lê lấp lánh, áo ôm khít hai bầu ngực của nàng tôn lên sức sống căng tràn của chủ nhân nó. Thế Toàn cũng thật điển trai với bộ vest đen ôm sát người, anh cười còn tươi hơn Thùy Dương. Ai ra về cũng tấm tắc khen cô dâu chú rể đẹp đôi.

Sau khi tiễn khách về hết, Thế Toàn một tay xách vali phong bì, một tay dìu vợ lên phòng tân hôn do khách sạn chuẩn bị sẵn. Căn phòng ở tầng 7, có ban công hướng ra ngoài nhà hát thành phố, nội thất thật đẹp, trên giường xếp đầy cánh hoa hồng. Thế Toàn ôm vợ, hôn một cái thật lâu, anh nhẹ nhàng giúp Thùy Dương cởi bỏ bộ sorê đính pha lê nặng gần 5 kg. Thùy Dương giúp Thế Toàn cởi vest, quần. Khi cả hai không còn mảnh vải che thân, Thế Toàn bế vợ bằng hai cánh tay mạnh khỏe, tiến vào phòng tắm, có bồn jacuzzi nước ấm thật lớn.

Cả hai thư giãn trong bồn, vuốt ve nhau nhẹ nhàng dưới làn nước ấm. Thùy Dương ngồi lên thành bồn tắm, dang hai chân rộng hết cỡ cho chiếc lưỡi của Toàn xâm nhập vào âm hộ, người nàng ngửa ra phí sau, rên xiết mỗi khi chiếc lưỡi đánh sâu vào thành trên âm hộ. Sau đó, Thùy Dương chủ động hướng dẫn chồng ngồi lên trên thành, tay nàng nắm lấy dương vật Toàn đang cương cứng, vuốt ve lên xuống. Thùy Dương chần chừ, hả miệng ngậm lấy đầu dương vật đỏ au của Thế Toàn, lưỡi nàng đánh vòng quanh đầu khất, Thế Toàn rên lên sung sướng. Khi nàng nhả đầu dương vật của chồng ra, Thế Toàn cúi xuống hôn môi nàng.

– Em làm anh ngạc nhiên quá. Anh thật hạnh phúc khi được cưới em làm vợ.
– Anh sẽ còn ngạc nhiên nhiều. – Thùy Dương tủm tỉm cười, mắt liếc xéo chồng.

Hai người lau người cho nhau, Thế Toàn lại bế Thùy Dương ra giường. Hai người quấn lấy nhau cho đến khi thỏa mãn. Toàn lim dim, thở nhẹ nhẹ, đang đi dần vào giấc ngủ. Lan Cho gối đầu lên ngực chồng, vẫn không ngủ được. Không phải nàng không thỏa mãn, Toàn cũng đưa được nàng cùng lên đỉnh. Nhưng bên trong nàng có giọng nói mời gọi khai phá những cảm xúc cao hơn.

Nàng thở dài nhẹ nhẹ, chợt nàng nhìn lên thấy Toàn đang nhìn mình bằng đôi mắt yêu thương.
– Anh tò mò chút nhé ! Hôm tiệc chia tay độc thân của em, em đi đâu vậy ? Sao anh gọi suốt không được? – Toàn hỏi.
Hàng lông mày của Thùy Dương nhăn lại. Chưa kịp nói gì, Toàn lại nói tiếp:
– Em đừng hiểu lầm, anh không phải người hay ghen, anh chỉ tò mò thôi. Nếu em không muốn kể, anh kể em nghe chỗ bọn anh đi tổ chức tiệc chia tay độc thân nhé. Mà em phải hứa là không ghen ah.
Thùy Dương mỉm cười, ánh mắt nàng dãn ra, bắt đầu có hứng thú với câu chuyện của Toàn.

Toàn kể chuyện rất hào hứng, tới những lúc gay cấn, giọng anh chậm lại, mắt quan sát ánh mắt của vợ, xem phản ứng nàng thế nào. Nhưng bất ngờ là Thùy Dương không hề ghen, cả câu chuyện ăn chơi thác loạn của Toàn không mua được của nàng một cái nhíu mày nào.
Thùy Dương lúc này đang rất vui và hồi hộp vì chồng chia sẻ những trải nghiệm của anh. Buổi tiệc của đàn ông theo ý kiến nàng là thật nhàm chán, chỉ xoay quanh ăn nhậu, tán gái, dẫn về khách sạn, thuê một phòng lớn 3 anh, 3 em, trao đổi. Không biết chồng nghe câu chuyện của mình sẽ nghĩ gì? Thùy Dương hồi hộp đến run rẩy, vì nàng chờ mong sự cởi mở giữa hai vợ chồng, chờ mong chồng hiểu cho cảm xúc của mình.

Quan sát Thùy Dương ngồi trên giường trùm chăn, môi mím chặt hoài không nói gì, Toàn rùng mình hay là nàng ghen, ghen đến run rẩy cả người. Ý nghĩ này vừa xẹt qua đầu, Thế Toàn đã vò đầu bức tai, tự mắng mình ngu ngốc. Đem cái suy nghĩ phóng khoáng khốn nạn ăn sâu vào máu anh sau bao nhiêu năm du học Mỹ về áp đặt vào một người phụ nữ Việt Nam truyền thống. Đối với Toàn, Thùy Dương là biểu tượng của sự thánh thiện, trong sáng, khi đến với anh, Thùy Dương vẫn còn con gái. Anh đã rất ngạc nhiên, vì bên Mỹ 19 tuổi cũng không nghĩ đến khái niệm trinh trắng rồi. Anh không nói ra, nhưng anh thề với lòng, anh sẽ yêu người phụ nữ này cả đời, đáp ứng mọi điều nàng mong muốn và làm cho nàng hạnh phúc.

– Anh xin lỗi, anh không nên kể cho em nghe, anh biết anh có lỗi, em tha thứ cho anh. Anh hứa lần đó là lần cuối cùng anh chung đụng với người phụ nữ khác. – Toàn thực sự hối hận và bày tỏ với tất cả chân thành.
– Anh sao vậy? Em có trách anh đâu mà? Em đã hứa là em không ghen rồi còn gì. Sau này mà anh có với người khác, miễn là không lừa dối em, chắc gì em đã ghen. – Thùy Dương nhoẻn miệng cười thật tươi.

Khi Toàn thấy được nụ cười này của nàng, anh đã tin là nàng thật sự không ghen. Nhưng tại sao không ghen nhỉ? Hay nàng không yêu mình? Không, không đúng, mình có thể cảm nhận được tình yêu của nàng là chân thật. Ánh mắt Toàn nhìn vợ, khó hiểu, mắt nàng hoàn toàn trong sáng, không chút giả vờ. Nhưng…
– Còn chuyện của em, em sẵn sàng kể cho anh nghe chứ, cưng – Toàn như chợt nhớ tới.
Lan Anh rùng mình nhẹ. Đã tới rồi, dù gì cũng phải đối diện với chuyện này. Nàng quyết định kể cho chồng nghe. Nhưng khác với Toàn, Thùy Dương kể câu chuyện như tường thuật lại câu chuyện không liên quan đến mình. Giọng nàng đều đều, không dám quay lại nhìn chồng, vì nàng sợ khi thấy ánh mắt chồng nàng sẽ không kể hết được câu chuyện.

Câu chuyện của Thùy Dương kể gây ra cho Thế Toàn một cú sốc thật sự, hơi thở anh nặng nề, hai bàn tay nắm chặt vả cả mồ hôi, đặc biệt là đến cao trào của tiếc mục phục vụ bằng lưỡi của bốn chàng trai lực lưỡng, Toàn gồng cứng cả người. Toàn đã ghen. Ghen là tính cách mà trước đây Toàn cho rằng mình không có và luôn tự hào với bạn bè về điều đó. Toàn đã thử rất nhiều lần, đã từng chia sẻ bạn gái quen 3 năm với 3 người bạn trong một buổi tối pinic ngoài bờ biển. Sau đó quan hệ giữa họ vẫn duy trì như bình thường, suốt 1 năm sau cô ta về VN phải lòng và kết hôn với một anh thiếu gia. Anh cũng xem là bình thường. Có lẽ vì anh quá yêu Thùy Dương, có lẽ vì anh tôn sùng nàng như nữ thần.

Mắt Toàn nổi lên những tia gân máu nhỏ, dương vật anh đội lên thật cao dưới chăn. Anh hít một hơi thật sâu, cho lòng điềm tĩnh lại, nhưng hơi thở sâu càng làm dương vật anh bức bối muốn nổ tung.
Thùy Dương thấy ánh mắt ấy của chồng, cô cúi xuống, không nói gì. Chuyện nàng lo lắng, cuối cùng đã diễn ra, nhưng nàng thấy nhẹ nhõm vì đã nói ra cho chồng nghe. Thùy Dương tốc chăn lên, khỏa thân đứng dậy đi ra ban công đứng. Nàng đứng đó hứng gió, không mặc gì trên người, dù dưới đường xe vẫn chạy nườm nượp. Có tiếng xôn xao vọng lên, có người chỉ trỏ, Thùy Dương biết mình đã trở thành mục tiêu của nhóm xe ôm và khách ngồi uống café Highland bên dưới. Nhưng không sao? Trời tối như thế này, họ chỉ có thể thấy cơ thể nàng, mà không thể nhận ra nàng. Chợt có một cái chăn ấm áp choàng qua cơ thể nàng, Thùy Dương quay lại, bắt gặp ánh mắt của chồng đã bình tĩnh lại.

– Không được khoe khoang tài sản của tui cho thiên hạ xem miễn phí vậy đâu? – Giọng Toàn hờn dỗi, nữa đùa nữa thật.
Thùy Dương ôm chầm lấy chồng, nói nhỏ vào tai chồng:
– Em rất thích nếu anh làm tình với em ngoài này.
Khi nói xong, tai Thùy Dương bắt đầu nóng lên. Đây là lần đầu tiên nàng chia sẻ với chồng sở thích kỳ quặc của mình.

Toàn lại cảm thấy nóng mặt lên. Đề nghị của vợ thật là táo bạo, nhưng dương vật anh hình như là ủng hộ rất nhiệt tình, nó cứng tới anh thấy đau.
Thế Toàn tuột khăn trên vai của Thùy Dương cho rơi xuống sàn. Thùy Dương quay người lại, hướng toàn bộ cơ thể mình ra ngoài đường, tiếng xôn xao bên dưới lại vọng lên. Thế Toàn đứng phía sau vòng tay qua nách nàng, vuốt ve bộ ngực của vợ, miệng anh chồm tới cắn nhẹ dái tai của nàng. Thùy Dương ngữa người ra sau, miệng nàng tìm tới môi Toàn, hé mở ra, hôn nhau cuồng nhiệt, nàng vòng tay ra sau lưng nắm lấy dương vật chồng. Vừa cầm lấy nó, nàng ngạc nhiên thật sự trước kích thước và độ cứng của nó, chồng nàng cũng đang phấn khích tột độ. Thùy Dương lùi người ta khỏi ban công chút, chồm tới hai tay nắm chặt ban công, Toàn hiểu ý, dương vật chàng tìm đúng nơi đâm lút vào. Thùy Dương rên lên một tiếng, cố gắng đưa mông ra phía sau đón nhận hết những cú dập của chồng. Sau 10 phút, điên cuồng trên ban công, hai người lại đạt đỉnh một lần nữa. Hai người dìu nhau vào phòng đóng cửa lại, trước bao ánh mắt nuối tiếc của khán giả bên dưới.

Sáng hôm sau, Youtube phát tán với tốc độ chóng mặt một đoạn video clip quay bằng điện thoại, khá mờ nhạt, nhưng khá rõ hình dáng của một cặp đôi làm tình trên ban công khách sạn 5 sao lớn nhất Sài Gòn. Khi công an vào cuộc, thì quản lý khách sạn đã cung cấp tên của hai khách Hong Kong vừa bay về nước ngay sáng hôm sau. Đó dĩ nhiên là nhờ mối quan hệ của Toàn tác động. Vì một kỷ niệm đáng nhớ của hai vợ chồng, mọi việc đều đáng giá.

Sau đó 1 năm, vợ chồng Thùy Dương – Thế Toàn chuyển ra một ngôi biệt thự tại Quận 2. Ngôi biệt thự có diện tích khá lớn, gần 700m2, phía trước là thảm cỏ xanh, vườn hoa lan nhỏ, một căn chòi mái ngói trên thảm cỏ đủ chỗ cho 6 người ngồi, phía sau có hồ bơi biệt lập dài 20m. Thùy Dương rất hài lòng về ngôi nhà. Đối với nàng đó là một thế giới riêng của hai vợ chồng, một thế giới hoàn toàn tự do không có sự gò bó.

1 tuần sau khi dọn nhà, Thế Toàn nói với vợ mình sẽ tổ chức tân gia, mời bạn bè cơ quan chồng và anh em hội tennis tới chơi. Hai vợ chồng đồng ý và thống nhất ngày Chủ Nhật tới sẽ tổ chức BBQ ngoài trời quanh khu vực hồ bơi, khách mời được khuyến khích mang theo đồ bơi.
– Anh muốn em thật đẹp, thật vui trong ngày hôm đó. – Thế Toàn nhìn sâu vào mắt nàng và nói. Giọng anh hơi rung rung.
– Em lúc nào chẳng đẹp.. Hi hi – Thùy Dương khúc khích cười trong vòng tay chồng.
– Haizz.. anh biết chứ. Nhưng anh muốn em cảm thấy tự do, thoải mái, không vì hôn nhân của mình mà ràng buộc. – Toàn ngừng một chút, mắt nhìn vợ với tất cả yêu thương.
Thùy Dương tròn mắt nhìn chồng, đang suy nghĩ về ý tứ trong câu nói của chồng.

– Anh ý thức được rằng anh đang sở hữu một món quà hoàn mỹ của thượng đế, anh không thể vì chút ích kỷ của mình mà ngăn cản em bay xa ra thế giới bên ngoài. Nhưng em yên tâm, dù em bay đến đâu, anh vẫn luôn bên em.
Toàn hít một hơi sâu, chàng nói thật nhanh như có chuẩn bị trước.

Thùy Dương vẫn hướng ánh mắt trân trân nhìn chồng, ánh mắt của nàng chuyển từ mắt này sang mắt kia của chồng, như tìm kiếm hết ý nghĩa câu nói của chồng. Nàng không phải không hiểu, nhưng nàng không ngờ Toàn có thể thông suốt được tâm nguyện nàng chôn kín bao lâu. Suốt một năm qua, từ sau đêm tân hôn, hai vợ chồng quay lại sinh hoạt bình thường, cũng không nhắc đến chuyện của đêm hôm đó. Thể hiện bên ngoài, Toàn không kém hơn bất cứ người chồng hoàn hảo nào, về thu nhập, về ân cần chăm sóc vợ, về sức khỏe chăn gối. Thùy Dương nhận thức mình đang được tắm trong ánh nắng hạnh phúc, nhưng ánh nắng chỉ phủ xuống khi có mặt Toàn bên cạnh, khi vắng mặt anh mây đen lại kéo về lạnh lẽo âm u trong cõi lòng Thùy Dương.

Đối với Thế Toàn, từ sau đêm tân hôn, anh đã tránh suy nghĩ đến những gì xảy ra. Anh luôn cố gắng bình thường, như bao người chồng khác. Nhưng mỗi khi hai vợ chồng gần nhau, anh lo lắng khi nhận ra rằng Thùy Dương không thật sự sung sướng như nàng cố gắng biểu hiện bên ngoài. Nàng vẫn đạt cao trào, nàng vẫn co thắt như muốn dìm chết dương vật anh mỗi khi nàng cực khoái. Nhưng chưa bao giờ nàng có lại sự hưng phấn như đêm hai vợ chồng làm tình ngoài ban công. Anh lên mạng tìm hiểu về thái độ tình dục phụ nữ, anh cũng không ngờ có lúc mình phải đọc những thứ này, trước đây anh luôn tự tin rằng trình độ của mình có thể viết sách được. Anh đọc rất nhiều, để liên kết những biểu hiện và sự kiện trong câu chuyện vợ kể, để đi đến kết luận anh không thể đáp ứng đủ nhu cầu tình dục của vợ. Anh có thể thõa mãn những nhu cầu thể xác, nhưng anh còn xa mới đáp ứng đủ đòi hỏi về thõa mãn tinh thần của Thùy Dương.

Mỗi sáng, Toàn đi làm trễ hơn vợ, nhưng chưa bao giờ anh ngủ nướng để bỏ qua giây phút ngắm vợ thay quần áo, nó như một ly cà phê cực mạnh giúp anh sảng khoái mỗi ngày. Toàn nằm trên giường nhìn vợ thay quần áo đi làm, nhìn cơ thể hoàn mỹ của nàng, cơ thể của nàng ngày càng đẹp hơn. Anh không dám nghĩ đến cảm giác chia sẻ thân thể này với bất cứ một người đàn ông nào khác.

Mọi việc cứ diễn ra đều đều như thế trong suốt một năm, Toàn từ từ nhận ra Thùy Dương đang mất dần sức sống, nàng vẫn tươi khỏe, vẫn làm việc, nhưng nàng như đánh mất đi điều gì đó, điều gì rất quan trọng đối với nàng. Toàn biết phần trách nhiệm này thuộc về mình, anh phải trả lại cho Thùy Dương, trả lại cho tạo hóa một người đàn bà hoàn mỹ trước đây. Để làm được điều này anh phải vượt qua chính bản thân mình.

Thế Toàn hôn lên trán vợ rồi quay lưng đi vào Garage chuẩn bị lấy xe đi làm. Khi anh vừa đến ngạch cửa, thì tiếng Thùy Dương vang nhẹ sau lưng anh:
– Em cảm ơn anh.
Toàn đứng chững lại, hai vai anh hơi rung, nhưng mím môi kiên quyết đi tiếp. Anh biết anh không còn đường quay lại. Anh đã mở cửa cho nàng bay cao, khi quen với sự tự do trên bầu trời, liệu nàng có còn nhớ đến cái lồng chật chội này. Anh không biết mình làm đúng hay sai.

Sáng nay khi tiễn chồng đi làm, nghe những lời nói của Toàn, tim Thùy Dương đập thật mạnh và nhanh, lâu lắm rồi tim nàng không nhảy lên với nhịp độ đó. Sáng thứ Bảy, theo kế hoạch nàng sẽ đi chợ tại Metro An Phú để chuẩn bị cho bữa sáng Chủ Nhật tân gia. Nhưng đã 10h00 nàng vẫn ngồi bần thần bên ô cửa sổ, tâm trí nàng ngổn ngang, lo lắng, hồi hộp và cả sợ hãi. Nàng ý thức được đây là cơ hội của mình, nếu nàng không vượt qua được, thì vĩnh viễn phải chấp nhận chôn kín những ham muốn tiềm ẩn của mình.

Chợt chuông điện thoại bàn réo lên, Thùy Dương giật mình trở về hiện tại. Nàng đứng lên, nhấc điện thoại trong phòng bếp.
– Alô.
– Dương hả, tao nè. – Giọng Thuyên vang lên bên kia. – Đi uống café không nhỏ.
– Không. – Dương trả lời theo phản xạ, nàng không còn tâm trí cho giải trí.
– Uh, nhỏ này chán ngắt, sau đừng rủ bà nhé. Bye ah. – Thuyên giận dỗi.
Vừa đặt tai nghe xuống mắt Dương chợt sáng lên, nàng bấm gọi lại số di động của Thuyên, sau 5 tiếng reng, giọng Thuyên dài thượt bên kia vang lên:
– Gì nữa, đã nói là không uống café mà.
– Ở đâu? – Thùy Dương không đủ kiên nhẫn dài dòng.
– Haizz, rồi 41 Hồ Xuân Hương, tới liền ah.
– OK – Thùy Dương cúp máy.
Quán Café 41 Hồ Xuân Hương là quán quen của cả nhóm, nó không hoành tráng, không sang trọng, nhưng có một điểm mà cả nhóm đều thích là nó rất yên tĩnh. Không gian yên tĩnh rất thích hợp cho những người thích nói nhiều.

Chiếc taxi dừng lại êm ái trước cửa quán, Thùy Dương bước xuống. Hôm nay nàng ăn mặc rất kín đáo nhưng vẫn không thiếu nét gợi cảm, những chiếc quần nàng ưa thích đều bảo đảm phải khoe được đường nét căng tròn của cặp mông, những chiếc áo nàng thích thường không ngoài những chất liệu mỏng tang, có thể cho người đối diện thấy được áo lót nịt nữa ngực và đường hai bầu vun tròn sức sống phía trên. Thùy Dương bước vào quán, tay tháo mắt kính, khẽ gật đầu cảm ơn anh nhân viên mở cửa cho nàng, nàng đi thẳng về 1 góc quen thuộc của quán. Thuyên đã ngồi đó, hai tay chống cằm, mắt không thèm liếc lên, ra vẻ đây chảnh chọe.
– Sorry tao tới trễ chút – Thùy Dương cười nhẹ, nói.
– Không sa-ri sa-riết gì hết, đây đợi đến đói rồi, trả tiền ăn mau.
– Rồi, được rồi, đây lo hết, được chưa. – Thùy Dương ậm ừ cho qua.
– Ừm, nể tình mày mau mắn. Có chuyện gì nói? – Thuyên nói chuyện như bề trên.
– Mày rủ tao uống café mà, tao đâu có chuyện gì?
– Vậy thôi, tao uống chán rồi. Đi về ah – Thuyên nói như thật, còn nhóm người dậy.
– Thôi, thôi, tao thua. Có chuyện cần nhờ mày tư vấn chút. – Thùy Dương thừa nhận.
Thùy Dương bắt đầu kể chuyện kế hoạch tân gia, khách mời của chồng… Thuyên ngồi nhàm chán, hai tay vẫn chống cằm, lầu bầu:
– Không phải mày nhờ tao tư vấn đi chợ mua gì chứ?
Thùy Dương lắc đầu, giọng vẫn đều đều, nhưng câu chuyện bắt đầu hướng sang tình tiếc phức tạp hơn. Mắt Thuyên bắt đầu sáng lên, láo liên, môi mấp máy nhưng ráng kiềm chế không ngắt ngang lời Thùy Dương. Khi Thùy Dương kể tới những suy nghĩ của mình và những lời Toàn nói cho nàng sáng nay, Thuyên tròn mắt, nghi hoặc.
– Hai vợ chồng mày điên hết rồi. – Nó nói nhỏ với âm sắc cao như hét.
– Ơ… – Thùy Dương không biết nói gì, nghĩ hình như nó nói khá đúng.
– Tao hỏi thiệt mày? Mày muốn tự do thật ah? Mày muốn chồng mày chấp nhận cho mày thoải mái gẫn gũi người khác? – Thuyên lắc đầu, miệng hả ra như mới nghe điều gì rất hoang đường.
– Ừ thì.. tao… tao không biết nói sao. Nhưng tao chỉ biết bỏ qua lần này tao sẽ nuối tiếc cả đời. – Thùy Dương nói nhanh, mặt ửng đỏ cúi nhìn bàn tay đang nóng hổi, ướt mồ hôi của mình.

Thuyên thở dài, ngã người dựa ghế, mắt nhìn chầm chầm đứa bạn chơi chung từ Trung học. Hai đứa chơi thân hơn cả chị em, không có gì giấu diếm nhau, thậm chí thói quen tình dục của Toàn, Thùy Dương cũng kể cho Thuyên nghe. Nhưng đứng trước hạnh phúc của bạn mình, Thuyên không thể dửng dưng không ý kiến. Thế nào mới là hạnh phúc cho Thùy Dương? Là lối sống cởi mở như phương Tây sao? Với lề lối truyền thống đạo đức lâu đời của Việt Nam, định kiến của xã hội đã lớn đến mức có thể nghiền nát bất cứ kẻ nào đi ngược lại. Thuyên cũng là người phụ nữ “sống không chờ đợi”, với nàng niệm “trinh tiết” cũng là của cha ông, của sách vở thôi, không thực tế. Nàng từng chia tay bạn trai ngay lập tức chỉ vì một câu hỏi ngớ ngẩn “em còn trinh không?”. Nhưng nàng cũng hiểu khi bước vào đời sống vợ chồng, chuyện chung thủy là yếu tố quyết định tồn tại của cam kết hôn nhân. Đó là một trong những lý do nàng chưa muốn kết hôn.
– Thế mày muốn thế nào? – Thuyên thở dài, lập lại câu hỏi.
– Tao biết thì tao cần mày tư vấn ah – Thùy Dương gắt gỏng.
– Ok, thế này, để tao toạc móng heo ra nhé. Mày muốn mang thân ra chiêu đãi hết đám bạn của chồng? Hay chỉ cho 2, 3 anh thưởng thức? Hay khoe hàng cho các anh ấy về chán vợ luôn?
– Chắc là cái gì đó nhẹ nhẹ thôi. Không để chồng tao quá sốc, nhưng cũng không quá ít, để anh xem đó là chuyện không có gì. – Thùy Dương suy nghĩ rồi nói.
– Tao muốn tập cho anh ấy quen đi, mày hiểu không? – Nàng nói tiếp.
– OK. Nếu mày thích vậy. Mày đã tự có quyết định của mày rồi, hỏi tao chi nữa. – Thuyên bắt bẻ.
– Vì tao muốn mày, không, cả 4 đứa tụi mình sẽ làm nhân vật chính của buổi tiệc. – Thùy Dương tuyên bố.
– Nhân vật chính? Làm chim mồi ah? – Thuyên há hốc miệng.
– Không, sao nói kỳ vậy? Như thế này nhé… Thùy Dương chồm tới, ghé miệng vào tai Thuyên nói nhỏ… miệng Thuyên mấp máy, mắt sáng lên, rồi hai đứa bụm miệng cười khúc khích.

Thế là ngày Chủ Nhật cũng tới, ngay từ buổi sáng 4 đứa Thuyên, Ngọc, Nhi và Thùy Dương bận rộn tíu tít trong bếp, làm salad, ướp thịt, rửa hải sản… còn chuyện chuẩn bị bia, rượu, đá, ly là phần của Thế Toàn. Sáng giờ Thế Toàn chỉ loay hoay làm việc theo chỉ đạo của vợ, anh không nói tiếng nào, nhưng tim anh đã đập thình thịch, cơ thể anh nhột nhạt không yên. Để chuẩn bị cho ngày hôm nay, anh đặt biệt chọn lựa một số anh em thân, chịu chơi, đã từng trải nhiều hình thức ăn chơi và đặc biệt dặn không mang theo bà xã, vì lý do đặc biệt này anh đã loại danh sách khách mời đồng nghiệp. Mấy lần anh muốn hỏi vợ xem em định làm gì trong buổi hôm nay, nhưng không dám. Sáng nay khi Thùy Dương mở cửa cho các cô bạn vào, anh mơ hồ cảm thấy sẽ có chuyện gì đó động trời. Qua câu chuyện của vợ kể, anh biết những nhân vật này đều là tay chơi thứ thiệt, không phải mơ màng như các cô biểu hiện bên ngoài.

10h05 phút, tiếng chuông cửa đầu tiên, Hội Tennis tới chung trên chiếc Toyota Land Cruiser do Tùng lái. Anh em tay xách bia, người xách rượu, người ôm theo thùng hải sản … chỉ không có hoa và khánh tân gia, anh em hội Tennis của Toàn là thế đấy. Họ ngồi phòng khách uống trà sau khi tham quan căn nhà Toàn. Toàn vào nhà bếp gọi vợ lên. Khi Thùy Dương bước lên tới phòng khách, căn phòng như sáng rực lên, cuộc nói chuyện sôi nổi đang diễn ra cũng bị gián đoạn tức thời. Sáng nay nàng cố tình chọn cho mình một chiếc váy ngắn, mặc bên ngoài bộ bikini màu nude, phía trên nàng khoác một chiếc áo sơmi mỏng, không cài nút mà cột hai vạc áo lại với nhau. Nhìn nàng rất trẻ trung và mạnh khỏe, nhất là khi nàng đi, cặp chân thật dài, trắng mịn, thẳng tắp không nổi bắp cơ, làm người đối diện cứ phải nuốt nước miếng từng ngụm.

– Ah, bà chủ xinh đẹp đây mà. Em hôm nay nhìn trẻ đẹp hơn cả hôm đám cưới ấy. – Bác Lộc, Hội trưởng hội tennis nói.
Bác Lộc là một người đàn ông vui tính, quê Nam Định vào Sài Gòn từ 1975, năm nay cũng ngoài 55 tuổi, nghe nói vợ bác chết được 10 năm, bác không lấy vợ khác, mà chuyên đi cặp bồ, toàn gái trẻ, anh em trong hội tặng bác biệt hiệu “gừng càng già càng cay”. Tuy lớn tuổi nhất hội, nhưng bác dứt khoát không cho anh em gọi là bác, chú, mà phải gọi là anh.
– Em cảm ơn anh. – Giọng Thùy Dương hơi ngượng vì phải kêu người đàn ông bằng tuổi bố mình là anh.
– Đây anh giới thiệu nhé, vì hôm đám cưới không có dịp giới thiệu từng người cho em biết. – Toàn đứng cạnh Dương nói.
– Đây là Bác Lộc, ý chết, anh Lộc, em xin lỗi. Anh Tùng, anh Huyền và Chuyên thì bằng tuổi em. – Toàn vừa nói vừa chỉ từng người, mọi người đều nhìn Dương mỉm cười thân thiện, tiện thể liếc nhìn cặp đùi trắng lóa mắt của nàng.

Thùy Dương mỉm cười đánh giá mọi người. Anh Tùng thì thấp, đậm người, mặt vuông, làn da ngám nắng, nhìn rất khỏe mạnh. Anh Huyền có nụ cười đẹp, răng rất đều, lông mày rậm và lông tay anh rất rậm, nhìn qua cổ áo thun, ngực anh cũng khá rậm lông. Còn phần Chuyên, bằng tuổi Thùy Dương, là người trẻ nhất trong hội, nhìn rất thư sinh, ốm, trắng và đeo kính cận.
– Dạ, em cảm ơn các anh đã đến chơi. – Thùy Dương vừa nói, vừa ngồi xuống cạnh chồng.

Hai chân nàng rất tự nhiên, không khép lại, cũng không cố tình mở ra, cứ như đứng sao thì ngồi khoảng cách hai đầu gối vẫn vậy. Với hướng nàng ngồi, thì anh Tùng và Bác Lộc là thấy rõ nhất, các anh em còn lại thì khó chịu nhấp nhỏm. Bác Lộc không thể không nhìn thẳng vào đáy quần bikini của Thùy Dương che dưới váy, tuy biết là bikini không phải mỏng như quần lót, nhưng ông vẫn thấy khá rõ nốt ruồi son nhỏ trên bắp đùi non sát mép đáy quần và đường nét hằn lên chia ra hai mép thịt đều của âm hộ nàng. Mặt ông nóng lên, ông giả bộ đằng hắng, rồi cầm lấy tách trà rung rung nhấp một ngụm. Anh Tùng thì biểu hiện bên ngoài bình tĩnh hơn, anh chỉ liếc nhẹ, vẫn nói chuyện bình thường, nhưng đũng quần có vẻ hơi u hơn.
Toàn quan sát sơ qua biểu hiện của mọi người, anh liếc qua đùi Thùy Dương, thầm thở dài. Mọi chuyện đã âm thầm bắt đầu.

Buổi tiệc bắt đầu rất vui, mọi người vừa nướng thịt ăn, vừa uống bia quanh hồ bơi, riêng anh Tùng và Chuyên mặc quần bơi vui đùa banh dưới nước. Thùy Dương đứng nướng thịt cho mọi người. Còn ba đứa bạn theo kế hoạch của nàng ẩn núp trên lầu chuẩn bị cho tiết mục chính.
Trên hồ bơi là mái che căng bằng lưới dầy, có thể ngăn bớt nắng, nhưng đứng nướng thịt dưới mái che một lúc Thùy Dương bắt đầu đổ mồ hôi lấm tấm. Toàn thấy thế, lấy khăn giấy chấm hồ hôi cho nàng và hỏi:
– Em ngừng nướng đi, xuống bơi, ném banh với mấy anh một lát cho mát – Toàn nói.
– Em…
Thùy Dương ngạc nhiên nhìn chồng, anh chủ động đề nghị mình bơi lội với mấy anh em hội tennis, trong khi anh không xuống.

Điều này nằm ngoài kế hoạch của Thùy Dương. Tuy nhiên, có thêm chi tiết này có thể tô điểm cho kế hoạch hoàn mỹ hơn. Dương thầm cảm ơn chồng. Nàng nhướng người hôn một chồng một cái thật kêu, xong tiện tay tháo cái tạp dề đang mặc và giao luôn đôi đũa nướng cho chồng.
– Nóng quá, mấy anh cho em ném bóng với nhé. – Thùy Dương đứng sát mép hồ vừa nói, vừa cởi bỏ chiếc váy ngắn đang mặc.
Tùng và Chuyên đang ném bóng, Bác Lộc đang cắn miếng thịt nhai nhồm nhoàm, anh Huyền đang uống bia ừng ực, mọi người đều ngưng lại. Khi Thùy Dương cởi bỏ chiếc váy và chiếc áo mỏng trên người, bộ bikini màu nude của nàng phô diễn hết khả năng những đường nét cơ thể của nàng. Nhìn từ xa bộ bikini màu nude như chìm hẳn với màu da nàng, nhìn Thùy Dương như khỏa thân đứng trên thành hồ bơi.

Thùy Dương không nhảy xuống hồ, mà tiến đến cầu thang inox, nơi có hồ nước nhỏ để rửa chân, nàng cúi người xuống, vốc nước lên bắp đùi rửa nhẹ nhàng. Nàng không nhìn mọi người, nhưng nàng biết họ đang dõi theo từng cử động nhỏ của nàng. Thùy Dương lại đứng thẳng người, hai tay nàng nắm lấy nhau vươn thẳng lên trời, uốn người ngang qua lại để làm dãn cơ. Khi nàng vươn tay lên cao, chiếc áo bikini phía trên kéo tụt theo, phân nữa bộ ngực dưới của nàng vượt ra ngoài áo, chỉ còn che được hai nụ hoa nhỏ. Mọi người như ngừng thở giây phút đó, khi nàng hạ tay xuống thì ai cũng hít sâu không khí vào như thể chính họ đang tập thể dục, không phải nàng.

Thùy Dương đến bên cầu thang inox, nàng nhẹ nhàng xoay người lại, đưa chân ra sau, leo ngược xuống cầu thang. Khi nàng co chân lại xuống từng nấc thang, mông nàng đung đưa to tròn trước ánh mắt của Tùng và Chuyên. Chuyên đỏ cả mặt, anh quay mặt đi, che sự xấu hổ của mình.
– Ơ kìa, thẩn ra đấy làm gì? Ném em trái banh nào. – Thùy Dương xuống nước, xoay người đứng đối diện 2 người.

Nước hồ chỉ ngang ngực nàng, lăn tăn nhẹ, vỗ về uốn lượn theo đường cong của khuôn ngực nàng. Tùng chợt tỉnh, ném trái banh đang cầm trong tay cho nàng. Trái banh bay thật cao, vượt qua tầm tay của nàng, Thùy Dương nhún người nhảy lên, vươn tay hết cỡ làm chiếc áo nịt ngực thừa dịp tốc lên đưa hẳn hai bầu ngực của nàng ra ngoài. Thùy Dương giật mình, co rút người thật nhanh, hai tay chụp lại 2 bầu vú của mình, nhưng nàng có nhanh hơn cũng không ngăn nổi ánh mắt thèm thuồng của mọi người lướt qua 2 núm vú đỏ hồng của nàng. Thùy Dương thụt người xuống nước kéo 2 mảnh áo nhỏ xuống, mắc liếc Tùng như hờn dỗi. Khi nàng đứng thẳng lên, chiếc áo nhỏ đã được kéo xuống yên vị, nhưng nó quá mỏng sau khi ngấm nước, hai đầu vú của nàng nổi rõ lên.
– Xin lỗi, anh lỡ tay. – Tùng cười xoa đầu:
Tỏm … tỏm… liên tiếp hai tiếng vọng nước sau lưng Thùy Dương, nàng quay đầu lại phát hiện ra khuôn mặt cười giả lả của Huyền và bác Lộc. Cả hai người không bỏ qua cơ hội, đều tự động xuống hồ chơi.
– Bây giờ chơi như thế nào? – Thùy Dương hỏi.
– Ném lừa banh nhé. Tức là một người cố bắt banh, bốn người xung quanh ném banh chuyền cho nhau. Ai bị chụp trúng banh thì bị phạt vào giữa bắt banh thay người kia. – Tùng nói luôn như có chuẩn bị trước.
– Đồng ý. Đồng ý. OK.
– Bác Lộc và anh Huyền xuống nước sau, phạt do thiếu tinh thần tự giác, một trong hai người bắt banh trước. Ai đây? – Thùy Dương ranh mãnh đề nghị.
– Để mình ra cho, ai để ông già bị phạt – Huyền nói.
– Êh, mày nói ai già hả! – Bác Lộc bất mãn.
Trò chơi bắt đầu, mọi người lao qua lao lại, rất sung, riêng Thùy Dương cũng bị chuyền banh sang 2 lần, nhưng nàng khéo léo ném trả lại an toàn. Chợt banh của Chuyên chuyền cho Thùy Dương bay đến, nàng vươn người bay lên chụp, không với tới, trái banh đáp xuống nước sau lưng nàng cách 2 mét. Thùy Dương xoay trường người đến trái banh thật nhanh. Nhưng Huyền sau lưng nàng càng nhanh hơn, hắn búng người lượn sát cơ thể Thùy Dương, cánh tay phải vòng qua ngực Thùy Dương bàn tay đáp gọn trên bầu ngực của nàng, cánh tay trái không quên nhiệm vụ, vươn đến chộp được trái banh.
– Ah, hai tay hai bóng… Tùng ghen tị hét lên.

Thùy Dương ngượng chín người đẩy tay Huyền ra, nàng vuốt lại tóc, nhìn về phía lò nướng, chồng nàng đã bỏ vào trong tự lúc nào. Thùy Dương buồn buồn, vì không biết những gì mình đang làm có vượt quá sự chịu đựng của Thế Toàn không?
Chợt một bàn tay mát lạnh xoa nhẹ lên mông nàng, Thùy Dương giật mình quay lại.
– Tới phiên cưng bắt banh đây. – Bác Lộc cười hì hì, mắt híp lại.
– Ah.. dạ được.
Cuộc chơi lại bắt đầu, lần này còn hào hứng hơn, vì người bị phạt là Thùy Dương. Như có hiệp nghị mọi người đều cố ý giữ banh lâu hơn, cho Thùy Dương lao đến gần sát, vòng tay giựt banh thì họ mới ném đi. Mỗi lần như vậy là một lần vuốt mông, nắn ngực, ai cũng vui. Riêng Thùy Dương lúc đầu còn ra vẻ giận dỗi, nhưng sau một lúc nàng dễ dãi hẳn ra, còn tủm tỉm cười thích thú. Lúc này Toàn đang đứng trên ban công Lầu 1 nhìn xuống hồ bơi, nhìn xuyên qua tấm lưới trời anh cũng thấy khá rõ từng hành động của mọi người. Lòng anh rất khó chịu, nhưng dương vật anh đội lên, cứng như sắp nổ. Hai tay anh nắm chặt lấy ban công, gồng người chịu đựng. Bất chợt một bàn tay mát lạnh luồn qua lưng quần Toàn, nắm chặt lấy dương vật anh.
– Ah. – Giọng Thuyên, nàng ngạc nhiên vì kích thước và độ cứng của Toàn.
– Ôi, ôi, Thuyên em làm gì vậy? – Toàn thản thốt quay lại.
– Em muốn giúp anh giải tỏa áp lực tâm lý.
Thuyên nhìn sâu vào mắt Thế Toàn, nàng nói tiếp.
– Em hiểu Thùy Dương, nó yêu anh thật lòng, nhưng nó có những ham muốn tiềm ẩn mà không phải mình anh đáp ứng được. Còn chuyện này…
Tay nàng vuốt vuốt bên trong quần Toàn:
– Anh đừng lo, con Dương mà biết nó còn cảm ơn em đó.

Thuyên quỳ xuống ngay trên bang công, nàng tuột quần Toàn xuống đầu gối, tay mân mê hai bìu dái, kê miệng mút lấy, Toàn ngữa mặt lên trời, thở ra một hơi khoan khoái. Thuyên thật chuyên nghiệp, nàng ngậm mút dương vật Toàn thật nhiệt tình, không chút cẩu thả, nàng có thể nuốt nó gọn lút hết vào cuốn họng. Toàn rên rỉ, thích thú. Chợt chàng cảm thấy có gì không đúng, tiếng đùa giỡn dưới hồ bơi im bặt tự lúc nào. Toàn choàng tỉnh nhìn xuống há hốc cả miệng không tin được.

Bốn người bạn trong Hội tennis của Toàn đang vây quanh Thùy Dương về một góc hồ bơi, Tùng chồm người tới cúi xuống hôn lên ngực Thùy Dương, tay nàng đẩy mặt anh ta ra nhẹ nhàng kèm theo một cái lườm giận yêu. Sau lưng nàng, Bác Lộc đang ghì sát hạ thể ông ta vào mông nàng, đầu ông cúi xuống hôn lên vai nàng, rồi nút nhẹ dái tai nàng. Huyền và Chuyên từ hai bên, tay của họ đang hoạt động dưới nước, khảo sát cơ thể Thùy Dương. Thùy Dương rùng mình, ngã đầu ra sau né tránh chiếc lưỡi nhám của Bác Lộc, nàng chỉ muốn đùa giỡn tí thôi, nếu không sẽ làm cho chồng quá sốc. Khi nàng ngửa đầu nhìn lên trời thì bắt gặp ánh mắt đỏ ngầu của Toàn. Thùy Dương hoảng hốt, định xô mọi người ra, thì bất ngờ ánh mắt nàng lóe sáng, nàng thấy Thuyên đang hì hục mút dương vật của Thế Toàn. Thùy Dương nheo mắt lại, ánh mắt hai vợ chồng vẫn không rời nhau. Cánh tay nàng đang đặt trên ngực Tùng phía trước, bất ngờ rút lại, vòng ra sau lưng, nàng kéo dây áo bikini. Trong ánh mắt sững sờ của mọi người, Thùy Dương rút phăng chiếc áo bikini quăng ngược lên bờ.

Nàng vươn tay đến trước choàng qua cổ Tùng kéo thẳng mặt hắn xuống bầu vú mình. Tùng vồ lấy bộ ngực Thùy Dương, miệng mút mạnh núm vú, tay xoa bóp bên kia. Bác Lộc đẩy cục u độn dưới quần bơi vào khe mông nàng, hai tay vòng ra trước tranh giành một bên vú với Tùng. Thùy Dương rên nhẹ, mặt ngửa lên nhìn thẳng vào mắt Toàn, mặt Toàn đang đỏ bừng, tay ghì lấy đầu Thuyên không ngừng nhấp dương vật vào miệng nàng.Người Thùy Dương hừng hực nóng, cảm giác như điện lan tỏa toàn thân. Mắt nàng nhắm lại, miệng nàng mở ra mời gọi, Huyền chồm người lên hôn ngấu nghiến đôi môi của nàng. Nàng mở rộng miệng đưa lưỡi ra cho Huyền mút, rồi đưa lưỡi vào sâu trong miệng nàng. Bộ ngực nàng thì được Bác Lộc và Tùng chia nhau liếm mút, đầu vú nàng bị mút nhiều đến nổi săn cứng, hơi sạm màu lại.

Thùy Dương cảm giác được quần bơi của mình đã bị tuột mất, Chuyên áp sát nàng tứ phía sau, vuốt ve bộ mông căng tròn của nàng, tay vòng xuống, lách ngón tay miết dọc khe âm hộ nàng. Thùy Dương chới với, nàng không còn là mình nữa, còn lại trong nàng chỉ là bản năng. Cả năm người leo lên bờ hồ bơi, Thùy Dương nằm ngửa ra, hoàn tòan trần truồng nhìn lên 4 gương mặt quen thuộc mà xa lạ. Bốn người đàn ông mau chóng cởi quần bơi ra, dương vật cả bốn người cương lên đỏ bầm do bị ép trong quần bơi quá lâu. Bốn người nhìn lướt qua thân thể hoàn mỹ của Thùy Dương đang nằm dưới, hai chân nàng không khép lại như mời gọi. Không ai bảo ai, họ cùng lao vào xâu xé cơ thể không mảnh vải che thân của Thùy Dương. Thùy Dương dang hai đùi ra hết cỡ cho lưỡi của Chuyên thâm nhập vào cửa mình, Bác Lộc và Tùng cùng vuốt ve mút hai đầu vú của nàng, Huyền vẫn hôn nghiến lấy môi nàng.

Hai tay Dương vơ xung quanh, túm được 2 cái dương vật cứng ngắc nàng biết một cái của Huyền, cái kia của ai nàng không rảnh để ý. Nàng kéo dương vật Huyền về phía mình, há miệng ra nuốt trọn dưới con mắt ngạc nhiên hâm hộ của 3 người còn lại. Sau khi mút cho Huyền được 5 phút, nàng ra hiệu cho Huyền xuống dưới, anh liền hiểu anh là người có vinh dự khám phá hang động Thùy Dương đầu tiên. Huyền thế chỗ cho Chuyên, dưới ánh mắt thèm thuồng của mọi người, dương vật Huyền chui tọt vào âm hộ Thùy Dương. Nàng oằn người lên đón nhận, đây là dương vật thứ hai trong đời mà nàng biết ngoài chồng. Nàng biết nó không phải là cuối cùng, còn rất xa mới đến cái cuối cùng.

Huyền hì hục được thêm 5 phút, xuất tinh trong mình Thùy Dương, rút ra nhường chỗ cho Tùng. Nhưng Thùy Dương chủ động lật người lại, quỳ gối chống mông lên, miệng vẫn không nhả dương vật của Bác Lộc. Tùng thích thú vỗ bộ mông tròn trịa của Dương, anh tiến nhập hùng hục, làm Thùy Dương nhăn nhó, mấy lần phải nhả dương vật Bác Lộc ra để thở dốc.

Cuộc vui vẫn tiếp tục, dưới con mắt quan sát của Toàn. Anh đã xuất tinh một lần trong miệng Thuyên, quan sát vợ được 5 phút, anh lại chịu không được, yêu cầu Thuyên quỳ gối trên ban công cho anh làm thêm lần nữa. Lần này có lẽ là lần hai liên tục nên Toàn có vẻ kiềm chế tốt hơn hẳn, anh hì hục vã cả mồ hôi, Thuyên cũng nhũn cả người, nhưng Toàn vẫn không xuất tinh. Anh quan sát vợ bên dưới càng nhiệt tình bao nhiêu, trên này anh như có sức lực bấy nhiêu.

Thùy Dương lúc này đã thấm mệt. Bốn người đàn ông thở hổn hễn, người nằm người ngồi, chân vẫn gác, tay vẫn vuốt ve thân thể cô, họ đều ít nhất 1 lần xuất tinh lên người cô, nhưng họ còn nuối tiếc, chưa muốn rời ra. Thùy Dương mở mắt nhìn lên ban công, tiếng Toàn gầm rú vọng xuống, anh xuất ra được lần hai trong người Thuyên, Thuyên nằm bẹp đó, rã rời bất động.

Lúc này, hai bóng người con gái khỏa thân, xuống tới hồ bơi là Ngọc và Thục Nhi, hai nàng chia nhau vuốt ve, mơn trớn bốn người đàn ông, tách họ ra khỏi người Thùy Dương. Trên cơ thể trần truồng của Thùy Dương vương vãi tinh trùng đàn ông, mép lồn nàng tinh trùng chảy tràn ra một vũng nhỏ, làn da nàng ửng đỏ nhiều chỗ, đặc biệt là hai núm vú đỏ tấy lên vì bị bú mút quá nhiều, hai mắt nàng lim dim tận hưởng dư âm còn lại như dòng điện tê tê chạy khắp thân thể. Nàng nhắm mắt ngủ, miệng thì thào:
– Sai kế hoạch rồi, Sai rồi…

Xếp hạng 2.04/5 (50 phiếu)
Từ khóa: , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , , ,

Cùng chuyên mục

Bình luận truyện: Cho Bạn Chồng đụ Nát Lồn